Nguyên Nhập Đàm là con rồng cuối cùng của thời hồng hoang. Sau khi chui ra khỏi vỏ, thế giới bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn. Vì muốn an toàn, nên giả làm người thường suốt hơn mười năm trời, từ một đ …
Nguyên Nhập Đàm là con rồng cuối cùng của thời hồng hoang. Sau khi chui ra khỏi vỏ, thế giới bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn.
Vì muốn an toàn, nên giả làm người thường suốt hơn mười năm trời, từ một đứa trẻ lớn lên thành một thiếu niên.
Thế nhưng Nguyên Nhập Đàm đã cạn kiệt kiên nhẫn. Cái kiếp người này sao mà khổ quá! Hết bị lý trưởng chèn ép, dòng tộc bao che, lại đến lũ quan lại thất đức, huyện lệnh tham lam...
Càng nghĩ càng cay, lại cậy mình ở trần gian này không có đối thủ. Nguyên Nhập Đàm bèn hiện nguyên hình rồi bay thẳng đến kinh thành tìm hoàng đế loài người đòi lại công đạo!
Phục Túy lên ngôi bất chính, nên đám lão thần cứ năm lần bảy lượt chửi rủa không buông. Hắn thẳng tay chém gϊếŧ hết lớp người này đến lớp người khác. Hắn vốn tưởng chỉ cần bản thân dốc lòng trở thành một bậc minh quân, thì những tiếng oán thán kia sẽ không còn nữa.
Nhưng nào ngờ trị vì mới được bảy năm thì thiên tai cùng sao chổi liên tiếp ập đến, khiến lời oán trách trong dân chúng ngày càng nhiều.
Quần thần hợp sức ép hắn viết chiếu thư nhận tội. Trong đôi mắt đen thẫm của Phục Túy lúc này chỉ còn lại sự mệt mỏi rã rời, vậy nên hắn đành im lặng chấp nhận.
Vào đêm trước ngày tế lễ, Phục Túy thắp hương và thầm hứa chỉ cần trời ban xuống điềm lành thì việc gì hắn cũng nguyện làm, miễn sao không quá đáng.
Khi đại điển tế trời bắt đầu, đế vương đã đứng sẵn trên đài cao.
Bỗng chốc mây đen kéo đến kết hợp với sấm chớp rền vang, khiến quần thần hoảng sợ quỳ rạp xuống đất hô vang là điềm gở.
Nào ngờ mây đen tách ra, nhường chỗ cho ánh hào quang vàng rực chiếu rọi khắp mười dặm. Một con rồng thượng cổ sống động như trong tranh bất thình lình bay ra, uốn lượn quanh thân đế vương.
Quần thần chấn động, dập đầu hô vang "chân mệnh thiên tử".
Phục Túy đứng trên đài tế nhớ lại lời cầu nguyện đêm qua, không biết con rồng này có dã tâm gì.
Đúng lúc này, trong đầu hắn vang lên một giọng thiếu niên: "Ta là rồng thật đây, cho xin cái chức quan cửu phẩm... chắc không quá đáng đâu nhỉ?"
Phục Túy: "?"