Dư Sơ Cẩn bị mắc kẹt trên hoang đảo. Một con rắn xanh khổng lồ cứ rình rập quanh quẩn bên cô suốt ngày, khiến cô hoảng sợ đến kinh hồn bạt vía. Thế nhưng, dường như con rắn xanh không có ác ý. Thỉnh t …
Dư Sơ Cẩn bị mắc kẹt trên hoang đảo.
Một con rắn xanh khổng lồ cứ rình rập quanh quẩn bên cô suốt ngày, khiến cô hoảng sợ đến kinh hồn bạt vía.
Thế nhưng, dường như con rắn xanh không có ác ý.
Thỉnh thoảng nó còn mang thức ăn đến cho cô, hôm thì quăng cho một con gà rừng, hôm thì ném cho một con thỏ, đôi khi còn hái cả trái cây cho cô nữa.
Con rắn xanh dài năm mét, toàn thân một màu xanh biếc, trông vô cùng đáng sợ.
Nhưng dần dà cô phát hiện ra, nó chẳng khác nào một chú cún ngốc nghếch, suốt ngày ve vẩy đuôi theo sau cô, lúc thì xin được vuốt ve, lúc thì đòi ôm ấp, ngoan ngoãn đến lạ.
Ngày nọ, con rắn xanh lại hái trái cây tặng cô.
Trái cây còn xanh nên quá chua, Dư Sơ Cẩn chỉ lên ngọn cây cao, ra lệnh: "Hái những quả trên kia kìa, mấy quả xanh này chua lắm."
Con rắn xanh nghiêng đầu, ngơ ngác đáng yêu rồi quay người rồi lại hái thêm một đống trái chua nữa đem tặng cô, còn ve vẩy đuôi đòi được khen.
Dư Sơ Cẩn: "..."
Đồ ngốc... con rắn ngốc này!
Về sau, khi cô rời khỏi hoang đảo, trở về xã hội hiện đại, con rắn xanh hóa thành người đi theo cô.
Vào đầu xuân, tính tình con rắn xanh đột nhiên thay đổi.
Ánh mắt bỗng trở nên quyến rũ, giọng nói trầm bổng dịu dàng.
Ban ngày thì cứ chăm chăm nhìn cô, đêm xuống lại lén lút bò lên giường, dùng đuôi rắn cọ xát, quấn quýt lấy cô để lại từng vòng dấu vết ẩm ướt, còn phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Dư Sơ Cẩn hoang mang, lên mạng cầu cứu: Cần gấp, con rắn xanh nuôi trong nhà cứ phát ra tiếng kêu thì phải làm sao?
Netizen nhiệt tình: Con rắn này có đứng đắn không thế? (Mặt chó)
Dư Sơ Cẩn: ?
Cho đến khi con rắn xanh ngày càng bất mãn, không thể kìm nén được nữa, dùng cái đuôi đỏ ửng siết chặt lấy cô, ánh mắt u ám, hơi thở nóng bỏng...
Dư Sơ Cẩn: !!!
Ba ngày sau.
Dư Sơ Cẩn nằm bẹp: “Internet quả nhiên không lừa tôi.“
Ban đầu cô tưởng ba ngày là cực hạn, nhưng về sau mới phát hiện, ba ngày… mới chỉ là mức tối thiểu.
"Ý anh là, miếng vảy sau tai này đồng cảm với em, là để luôn nắm rõ tình hình của em, tiện bảo vệ em đúng không?" Cô cười gằn răn dạy con rắn: "Không phải để **** sao?"
Con rắn ủy khuất, cuộn tròn thành một cục đáng thương.
Dư Sơ Cẩn nghiến răng:
Ai bảo con rắn ngốc nghếch này không có tâm cơ chứ?
Ba ngày rồi lại đồng cảm, đồng cảm xong lại thêm ba ngày, Dư Sơ Cẩn không chịu nổi nữa, âm thầm tìm cách giải quyết một lần cho xong.
Cô thường xuyên ra ngoài, cả đêm không về.
Con rắn xanh lầm tưởng mình bị phụ bạc, trong căn phòng ngủ tối tăm trống vắng, ôm gối của Dư Sơ Cẩn, bệnh hoạn liếʍ láp bằng lưỡi rắn, đôi đồng tử dọc càng lúc càng nguy hiểm.
Người bạn đời, là của nó.
Nó lấy đá lạnh từ tủ lạnh, áp lên sau tai.
Vảy rắn, không chỉ có thể bảo vệ.
Mà còn có thể, thuần phục.
Một câu nhận xét của tác giả: Rắn chó trung thành ngoan ngoãn “chỉ có vợ trong tim trong mắt” cuồng chiếm hữu, u ám điên loạn.
hóng waaaa