Chương 76: Bản phối của nàng

Bà Triệu không thể tin được vào tai mình. Sự thẳng thắn và kiên quyết của Tú Nghiên là điều bà chưa từng thấy. Sự tổn thương và tức giận dâng lên, nhưng bà nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng.

"Tùy con, May. Con muốn từ chối những điều tốt nhất cho mình thì cứ việc."

Bà Triệu nói, thu hồi tập hồ sơ.

"Mẹ sẽ ở lại đây thêm một thời gian để theo dõi quá trình hồi phục của con. Và mẹ cũng muốn biết, sau khi không còn "sự cổ vũ" của cô giáo con, con có còn giữ được cái ý chí này không."

Bà Triệu biết việc đối đầu trực tiếp với Tú Nghiên lúc này chỉ càng đẩy con bé xa hơn. Chiến thuật tốt nhất là gây áp lực gián tiếp và chứng minh cho Tú Nghiên thấy rằng Giai Kỳ chỉ là người "bỏ chạy" khi có khó khăn.

Suốt những ngày sau đó, phòng bệnh của Tú Nghiên luôn có sự hiện diện của bà Triệu. Bà mang đến những món ăn bổ dưỡng đắt tiền, thuê các chuyên gia trị liệu tốt nhất, nhưng đồng thời, bà luôn nhấn mạnh sự vắng mặt của Giai Kỳ.

"Cô giáo của con quả là có trách nhiệm. Vừa nghe tin mẹ con sang là biến mất. Cô ta sợ mẹ, hay sợ phải đối diện với thực tế rằng cô ta không thể cho con được những điều này?"

Tú Nghiên chỉ im lặng, tập trung vào việc hồi phục. Mỗi lời nói châm chọc của mẹ đều được em chuyển hóa thành sức mạnh để bước đi vững vàng hơn trong bài tập vật lý trị liệu.

Em biết Giai Kỳ đang ở đâu đó gần đây, âm thầm ủng hộ em. Và sự im lặng của nàng không phải là sự bỏ chạy, mà là sự tôn trọng quyết định của em.

Mặc dù Giai Kỳ không xuất hiện, nhưng dấu vết của nàng lại hiện diện khắp nơi.

Sáng sớm - Luôn có một bó hoa Tulip trắng nhỏ loài hoa yêu thích của Tú Nghiên được đặt trên bàn cạnh giường, trước khi bà Triệu thức dậy.

Trưa - Tú Nghiên luôn thấy một hộp cơm trưa tự làm được Kaine đưa cho một cách bí mật, bên trong luôn có món ăn yêu thích của em, và một mẩu giấy nhỏ được gấp hình trái tim.

Mẫu giấy hôm nay: "Hôm nay bước được 5 bước rồi. Tự hào về em. Cứ bước đi chậm rãi. Tôi ở ngay đây, nhìn em tiến lên – GK"

Tối - Chiếc chăn ấm Giai Kỳ mua luôn được đắp chỉnh tề lên người Tú Nghiên sau khi bà Triệu đi ngủ.

Bà Triệu bắt đầu nghi ngờ. Bà hỏi Kaine về bó hoa, nhưng Kaine nói đó là Cat mua. Bà kiểm tra hộp cơm, nhưng Kaine nói là do Cat nấu để thay đổi khẩu vị cho em gái. Bà Triệu không thể tìm ra bất kỳ bằng chứng cụ thể nào về sự liên lạc giữa Giai Kỳ và Tú Nghiên.

Tuy nhiên, sự tự tin và quyết tâm của Tú Nghiên thì không thể che giấu. Em hồi phục nhanh hơn dự kiến. Dù có mẹ bên cạnh, em vẫn tập trung cao độ, không hề dao động. Sự thật này khiến bà Triệu càng lúc càng khó chịu.

Thời gian trôi qua, từ hai tuần đến ba tuần. Tú Nghiên đã có thể đi lại được bằng nạng, và bác sĩ đã sẵn sàng cho em xuất viện. Nhưng Kaine, theo kế hoạch, đã làm việc với bác sĩ để kéo dài thời gian.

"Tình trạng của cô Tú Nghiên rất tốt, nhưng do vết thương ở chân là khá phức tạp."

Bác sĩ giải thích với bà Triệu.

"Chúng tôi muốn cô ấy tham gia một đợt vật lý trị liệu đặc biệt kéo dài thêm một tuần nữa tại trung tâm phục hồi chức năng của bệnh viện. Điều này sẽ giúp cô ấy lấy lại hoàn toàn sức mạnh và tránh tái phát khi di chuyển đường dài."

Bà Triệu, mặc dù sốt ruột muốn đưa con gái về để cách ly khỏi Giai Kỳ, không thể làm trái lời bác sĩ.

"Được rồi. Một tuần nữa. Nhưng tôi sẽ ở lại đây cho đến khi nó khỏe hoàn toàn."

Cat và Kaine nhìn nhau thở phào. Một tuần nữa là đủ thời gian để họ hoàn tất mọi việc cần thiết trước khi về nước lại.

Đêm thứ hai mươi mốt, đêm cuối cùng trước khi Tú Nghiên chuyển sang khu vực trị liệu chuyên sâu, Giai Kỳ quyết định liều lĩnh. Bà Triệu đã về khách sạn nghỉ ngơi, và Kaine đang ở lại trực thay.

Giai Kỳ lén lút vào phòng bệnh. Nàng mang theo một chiếc laptop và tai nghe.

"Tôi có một món quà."

Giai Kỳ thầm thì, đưa tai nghe cho Tú Nghiên.

"Đó là bản demo thô của "Cùng Nhau"."

Tú Nghiên mừng rỡ. Bản nhạc mà em đã miệt mài sáng tác trong suốt những ngày qua, được Giai Kỳ phối lại trong những ngày chờ đợi và âm thầm bên cạnh sau lưng Tú Nghiên.

Tú Nghiên đeo tai nghe. Những nốt nhạc piano trầm bổng, dịu dàng vang lên, kể về một câu chuyện tình yêu vượt qua định kiến. Đoạn đầu mang chút buồn bã, nhưng ngay sau đó, tiếng đàn cello ấm áp, mạnh mẽ vang lên, hòa quyện với tiếng piano, như lời khẳng định về sự kết nối không thể phá vỡ. Bản phối còn có thêm những âm thanh mô phỏng tiếng chuông gió, tiếng thì thầm của tuyết rơi...

Tú Nghiên nhắm mắt lại. Em nghe thấy tình yêu, sự thấu hiểu, và lời hứa chắc chắn của Giai Kỳ trong từng nốt nhạc. Đây không chỉ là một bản nhạc, nó là nền tảng mà hai người đang cùng nhau xây dựng.

Khi bản nhạc kết thúc, Tú Nghiên tháo tai nghe ra, mắt em ướt đẫm.

"Tuyệt vời... Giai Kỳ, cô... Cô thật sự là động lực của em."

Giai Kỳ ôm lấy em.

"Em mới là người phi thường, Nghiên. Em đã đứng vững trước cơn bão lớn nhất của đời mình. Tôi đã sẵn sàng về nước, và chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả mọi chuyện còn lại."

Ngày mai, Tú Nghiên sẽ chuyển sang khu vực trị liệu khác. Giai Kỳ phải trở về Việt Nam trước, để chuẩn bị cho sự trở lại trên cương vị là Trưởng bộ môn Toán. Bà Triệu sẽ không thể ngờ rằng, dù vắng mặt, Giai Kỳ vẫn hoàn toàn chiến thắng trong cuộc chiến giành lấy trái tim và ý chí của Tú Nghiên.