Sau khi Tú Nghiên và Giai Kỳ trao đổi và làm hòa, không khí trong phòng bệnh trở nên nhẹ nhàng và ấm áp hơn rất nhiều. Quyết định của Giai Kỳ – tiếp tục công việc giáo viên và hoãn lại ước mơ tiệm bánh cho đến khi Tú Nghiên trưởng thành hơn – đã mang lại sự yên lòng cho Tú Nghiên.Đúng lúc này, Kaine quay lại, vẻ mặt nghiêm trọng. Anh không cần nói, Tú Nghiên và Giai Kỳ cũng hiểu đó là chuyện gì.
"Mẹ đã đặt vé rồi."
Kaine xác nhận.
"Chuyến bay đêm nay, sáng mai sẽ đến Toronto."
Cat, người vừa trở lại sau khi kéo Kaine ra khỏi phòng nhưng vì cuộc điện thoại mà náng lại cùng anh, lập tức đưa ra giải pháp.
"Chúng ta không thể để Giai Kỳ ở đây. Bà ấy sẽ nhắm vào Giai Kỳ trước, dùng những lời lẽ nặng nề nhất để chia rẽ hai đứa. Giai Kỳ à, em phải tạm thời trốn đi."
Giai Kỳ phản đối ngay lập tức.
"Không, em không trốn. Trốn là thừa nhận mình sai, thừa nhận mình sợ bà ấy."
"Nghe chị nói, Giai Kỳ!"
Cat nắm tay nàng.
"Đây không phải là sợ hãi, đây là chiến thuật. Bà Triệu đang bị "mù" bởi cơn giận. Nếu em đối đầu lúc này, bà ấy sẽ không nghe bất cứ lý lẽ nào mà chỉ càng làm tổn thương em. Hơn nữa, em vừa quyết định quay lại với công việc ở trường. Nếu bà ấy làm khó em ở đây, em sẽ gặp rắc rối lớn khi về nước. Hãy để May tự đối mặt với mẹ mình. May cần đứng vững trước những việc của gia đình mình
, em hiểu không?"
Tú Nghiên gật đầu, ánh mắt kiên định.
"Giai Kỳ, chị Cat nói đúng. Em cần tự mình giải quyết chuyện này. Cô đi đi. Em sẽ đối phó với mẹ, còn cô cứ bí mật ở gần đây. Em không muốn cô phải chịu đựng sự giận dữ của mẹ em một lần nào nữa. Những gì em chịu đựng, những gì em có thể làm bây giờ là bảo vệ tình yêu này thêm lần nữa, dù có quên đi một chút nhưng em hiểu được nên làm gì."
Giai Kỳ nhìn Tú Nghiên, thấy sự trưởng thành và kiên quyết trong ánh mắt em. Nàng nhận ra, để mối quan hệ này thật sự bền vững, Tú Nghiên cần phải có tiếng nói độc lập.
"Được rồi."
Giai Kỳ thở dài.
"Em sẽ tạm thời "biến mất". Nhưng Kaine, Cat, hai người phải đảm bảo an toàn cho em ấy. Em sẽ thuê một căn hộ gần đây và liên lạc với em ấy qua điện thoại."
Bởi vì khi bà Triệu sang đây, có thể sang nhà Cat bất cứ lúc nào nên biện pháp an toàn là sẽ thuê một căn hộ gần bệnh viện là quá hợp lí rồi.
"Tuyệt vời."
Cat mỉm cười.
"Giai Kỳ, chị sẽ giúp em chuẩn bị. Kaine, em phải kéo dài thời gian phục hồi cho May. Bác sĩ bảo một đến hai tuần có thể xuất viện, nhưng chúng ta phải kéo dài thành ba đến bốn tuần. Lấy lý do May cần hồi phục vật lý trị liệu chuyên sâu ở Canada để củng cố chân hoàn toàn trước khi bay đường dài."
Kaine hiểu ý.
"Anh sẽ nói chuyện với bác sĩ điều trị và bố trí thêm các buổi vật lý trị liệu phức tạp. May, em phải hợp tác đó."
Tú Nghiên nắm tay Giai Kỳ, nụ cười nhẹ nhàng mà chứa đầy sức mạnh. "
Yên tâm. Em sẽ hồi phục chậm mà chắc, đủ thời gian cho mẹ em thấy rằng sự vắng mặt của cô không hề ảnh hưởng đến tình yêu của chúng ta."
Trong những ngày tiếp theo, Giai Kỳ chuyển ra một căn hộ nhỏ ấm cúng gần bệnh viện. Nàng vẫn mua đồ ăn, giặt giũ và chăm sóc Tú Nghiên, nhưng mọi việc đều được thực hiện vào ban đêm, khi Cat và Kaine đã kiểm tra kỹ lưỡng và chắc chắn rằng không có bà Triệu hay tai mắt nào xung quanh.
Sự trốn tránh này tạo ra một sự lãng mạn bí mật cho hai người. Giai Kỳ luôn để lại những mẩu giấy nhắn ngọt ngào trong hộp thức ăn, và Tú Nghiên cẩn thận giấu chúng dưới gối.
Quá trình hồi phục của Tú Nghiên được kéo dài như kế hoạch. Cô y tá và bác sĩ, dưới sự sắp xếp của Kaine, bắt đầu các bài tập vật lý trị liệu phức tạp hơn, buộc Tú Nghiên phải ở lại viện lâu hơn hai tuần dự kiến.
Trong những buổi tập, Tú Nghiên luôn nhìn về phía khung cửa sổ, nơi em biết Giai Kỳ có thể đang đứng nhìn từ xa, hoặc chỉ đơn giản là đang chờ đợi. Mỗi bước đi, mỗi cơn đau, đều là minh chứng cho quyết tâm của em.
Một buổi tối, khi Giai Kỳ lén vào phòng bệnh, nàng thấy Tú Nghiên đang cắm tai nghe, tay gõ nhẹ vào nhịp điệu trên không.
"Em đang làm gì vậy?"
Giai Kỳ hỏi khẽ.
Tú Nghiên mỉm cười, vẻ mặt đầy bí ẩn.
"Em đang sáng tác. Em không thể dùng miệng để hứa hẹn một tương lai lớn lao, nhưng em có thể dùng âm nhạc. Em đang viết một bản nhạc, tặng cô."
"Bản nhạc gì vậy?"
"Nó tên là Cùng Nhau"
Tú Nghiên nói, ánh mắt lấp lánh.
"Nó kể về hành trình của chúng ta, về những thử thách và những lựa chọn. Nó là lời hứa của em, rằng dù tiệm bánh có đến muộn, dù con đường có gian nan, thì chúng ta sẽ luôn đi cạnh nhau. Nó là tất cả những gì em muốn xây dựng cùng cô."
Giai Kỳ xúc động. Nàng biết, lời hứa bằng âm nhạc này còn giá trị hơn bất kỳ sự nghiệp rực rỡ nào mà thế giới có thể mang lại. Nó là sự trưởng thành thực sự của Tú Nghiên.
Sáng hôm sau, bà Triệu bước vào phòng bệnh. Bà không đến một mình mà đi cùng một luật sư người Canada.
"May."
Bà Triệu nói, giọng không còn gay gắt như lần trước, nhưng lạnh lùng và quyết đoán hơn.
"Mẹ đã sắp xếp một nơi học tập mới cho con ở Toronto. Sau khi con xuất viện, con sẽ ở lại đây, hoàn thành việc học và có thể tiếp tục sự nghiệp âm nhạc mà con yêu thích trước đó, nhưng mẹ đã ngăn cản. Bây giờ mẹ đồng ý và sẽ thuê căn hộ, xe riêng và chi trả mọi chi phí."
Tú Nghiên nằm yên, nhìn thẳng vào mẹ.
"Mẹ à, con không cần những thứ đó nữa. Quá muộn rồi."
"Con không cần hay là cô giáo của con không cho con cần?"
Bà Triệu nhìn quanh, nhận thấy sự vắng mặt của Giai Kỳ.
"Cô ta đâu rồi? Trốn rồi sao? Mẹ đã đoán mà. Chỉ biết chạy trốn khi thấy khó khăn."
"Cô ấy không trốn, mẹ. Cô ấy đang làm những điều mà cô ấy cần làm. Và con đã quyết định. Con sẽ trở về Việt Nam ngay sau khi hồi phục hoàn toàn, để tiếp tục việc học và ở bên người con yêu. Mọi sắp xếp của mẹ... con xin lỗi, con không thể nhận."
Bà Triệu cười khẩy.
"Con yêu? Con muốn sống một cuộc đời chật vật ở một đất nước không chấp nhận mối quan hệ này, thay vì có mọi thứ ở đây? Mẹ không muốn nghe lời từ chối trẻ con này. Luật sư, ông có thể trình bày các giấy tờ."
Luật sư đặt một tập hồ sơ lên bàn. Đó là giấy tờ chứng minh quyền sở hữu một căn hộ cao cấp và một khoản bảo hiểm lớn cho Tú Nghiên, với điều kiện em phải sống và học tập tại Canada trong ít nhất năm năm.
"May, đây là tương lai vững chắc mẹ dành cho con."
Bà Triệu nói, giọng đầy uy quyền.
"Đây là điều mà cô giáo của con, dù có ai thì cũng không thể cho con được."
Tú Nghiên cười nhạt, trách cho số phận của bản thân mình.
"Thì ra mẹ qua đây chỉ vì những mục đích như vậy, bản thân mẹ đã đẩy con như bây giờ. Và mẹ vẫn lặp lại thêm lần nữa?"
"Con không cần tương lai mà mẹ mua bằng tiền và sự kiểm soát. Con cần tương lai do chính con và Giai Kỳ cùng nhau xây dựng. Nếu mẹ không rút lại những sắp xếp này, con sẽ không ký vào bất cứ giấy tờ nào. Và mẹ, con sẽ tự lo cho cuộc sống của mình. Mẹ đã làm tổn thương con đủ rồi."
Bà Triệu cứng họng. Bà chưa bao giờ nghĩ rằng đứa con gái luôn vâng lời của mình lại có thể nói những lời phản kháng mạnh mẽ đến vậy, dù sao bao nhiêu chuyện thì vẫn kiên định với Giai Kỳ.