Chương 74: Thấu hiểu nhau

Chiếc xe của Cat lướt êm trên những con đường tuyết đã được dọn dẹp sạch sẽ của thành phố Toronto. Ánh nắng buổi sáng phản chiếu lấp lánh trên nền tuyết trắng, tạo nên một khung cảnh yên bình trái ngược hẳn với bão tố trong lòng Giai Kỳ.

Cat đưa Giai Kỳ đến một quán cà phê nhỏ, ấm cúng với hương thơm của cà phê rang và bánh nướng. Chị chọn một chiếc bàn khuất, sau đó gọi hai ly Caramel Macchiato nóng.

"Giờ thì em đã trút hết bầu tâm sự rồi."

Cat nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt nhìn thẳng vào Giai Kỳ. "Chị nghĩ chị hiểu vấn đề của cả hai."

Giai Kỳ cúi đầu, khuấy nhẹ ly cà phê của mình.

"Em biết May không có ý xấu. Em biết em ấy yêu em, nhưng cách em ấy bày tỏ tình yêu lại là một lưỡi dao. Em ấy luôn xem tình yêu của em là sự "hi sinh" và ước mơ của em là "đánh đổi"."

"Đúng."

Cat gật đầu.

"Nhưng em có bao giờ nghĩ, đó không phải là sự thiếu tôn trọng, mà là sự tự ti không?"

Giai Kỳ ngẩng lên, bất ngờ trước từ ngữ này.

"Em nhìn Tú Nghiên, em thấy một người mạnh mẽ, kiên cường, dám chiến đấu với cả gia đình để bảo vệ em. Nhưng chị lại thấy một đứa em gái đã phải chịu đựng nhiều tổn thương. Tú Nghiên ít nhận được sự quan tâm từ ba và mẹ, ngoại trừ anh Kaine. Học hành cũng chưa đến đâu, sự nghiệp thì chẳng có gì ngoài điều kiện gia đình. Trong mắt em ấy, em là "Trưởng bộ môn xuất sắc", "Giáo viên rực rỡ" – một người hoàn hảo. Còn em ấy, dù tài giỏi, nhưng lại đang nằm trên giường bệnh, không có gì trong tay để hứa hẹn."

Cat đặt tay lên tay Giai Kỳ, ánh mắt trìu mến.

"Tú Nghiên sợ. Sợ em hối hận. Sợ em sẽ nhìn lại, thấy mình đã từ bỏ quá nhiều, và rồi một ngày nào đó sẽ rời xa em ấy. Em ấy muốn em giữ lại mọi thứ tốt đẹp nhất của mình, để nếu có bất trắc gì xảy ra, em vẫn có thể sống tốt. Hành động ngăn cản của em ấy không phải vì không yêu, mà là vì yêu quá nhiều, đến mức muốn trở thành người chịu thiệt để em được trọn vẹn."

Nước mắt Giai Kỳ lại chực trào. Lời giải thích của Cat như một tia sáng rọi vào góc tối của sự hiểu lầm. Nàng chỉ nhìn thấy sự phủ nhận, mà quên mất sự bất an sâu thẳm của Tú Nghiên.

"Vậy em phải làm gì đây, chị Cat? Em phải làm sao để em ấy hiểu rằng em không cần một lời hứa chắc chắn về vật chất, em chỉ cần một lời hứa về sự cùng nhau xây dựng?"

Cat mỉm cười rồi lại nói tiếp.

"Cứ như bình thường, em vẫn làm tốt việc ở trường. Còn May khi trở về cũng sẽ đi học và làm tốt việc học của mình, tiệm bánh đến sau này khi May trưởng thành hơn bây giờ vẫn không muộn, nếu như em chấp nhận chờ đợi em ấy."

"Em vẫn ở đây đồng hành cùng em ấy, chắc do em quá vội và muốn được bình yên nên mới chọn cách như thế. Nên em sẽ nói chuyện lại với em ấy lần nữa."

Cat nhìn đồng hồ.

"Bây giờ, chúng ta sẽ mua ít đồ. Chị sẽ đưa em về. Và em, Giai Kỳ, em phải mạnh mẽ lên. Hãy chiến đấu cho sự lựa chọn của mình, như cái cách Tú Nghiên đã chiến đấu vì em."

Trong lúc đó, không khí trong phòng bệnh vẫn nặng như chì. Kaine ngồi cạnh giường, cố gắng pha trò nhưng Tú Nghiên chỉ đáp lại bằng những cái gật đầu hờ hững.

"Nhóc con."

Kaine thở dài, bỏ cuộc.

"Anh biết em đang buồn. Chuyện của mẹ, chuyện của Giai Kỳ. Nhưng mà, em phải nói chuyện với mẹ đi. Mẹ có thể đã sai, nhưng mẹ vẫn là mẹ. Và Giai Kỳ..."

"Anh không hiểu đâu."

Tú Nghiên ngắt lời, giọng khô khốc.

"Anh không hiểu cảm giác của một người, chỉ vì mình mà người mình yêu phải từ bỏ cả một sự nghiệp rực rỡ. Cô ấy là giáo viên giỏi nhất trường, anh biết không? Giờ cô ấy vì em mà muốn làm lại từ đầu ở một tiệm bánh nhỏ. Anh bảo em phải chấp nhận cái "hi sinh" đó sao? Em không muốn sau này cô ấy nhìn lại và hối hận."

Kaine trầm ngâm.

"Em đang mắc kẹt trong cái bẫy "xứng đáng" của bản thân. Em đang tự phạt mình. May à, em đang dùng cái nhìn của người ngoài - địa vị, danh vọng - để đánh giá giá trị tình yêu của Giai Kỳ. Nhưng tình yêu đâu phải là phép trừ, em à. Nó là phép cộng. Giai Kỳ không trừ đi sự nghiệp của mình, cô ấy đang cộng thêm em vào cuộc đời cô ấy."

"Và nếu em không thể cho cô ấy một tương lai vững chắc thì sao?"

Kaine bật cười.

"Em chỉ đang tạm thời chấn thương thôi, chứ đâu có gãy cả tài năng. Em có kinh nghiệm quản lý và cả bạn bè luôn ủng hộ hết mình, em có ý chí. Quan trọng nhất, em có một người phụ nữ tuyệt vời sẵn lòng nắm tay em xây dựng từ con số 0. Tương lai vững chắc là do hai người cùng tạo ra, chứ không phải do một mình em gánh vác."

Tiếng mở cửa ngắt ngang cuộc trò chuyện. Giai Kỳ và Cat bước vào, trên tay là vài túi đồ. Gương mặt Giai Kỳ đã hồng hào hơn, ánh mắt tuy vẫn mệt mỏi nhưng đã ánh lên sự kiên định.

"Chị và Giai Kỳ về rồi đây."

Cat tuyên bố.

"May nè, chị đã nói chuyện với Giai Kỳ. Và chị sẽ nói thêm lần nữa, em đừng có nghĩ lung tung nữa. Em hãy ăn uống và nghỉ ngơi cho khỏe. Chị có việc bận, hai đứa nói chuyện với nhau đi."

Cat nháy mắt với Giai Kỳ, kéo Kaine ra khỏi phòng một cách dứt khoát.

Một lần nữa, sự im lặng bao trùm. Lần này, nó không còn là sự im lặng nặng nề của đêm qua, mà là sự tĩnh lặng cần thiết trước một cơn bão cảm xúc.

"May nè!"

Giai Kỳ lên tiếng ngắt ngang bầu không khí im lặng này, nhìn thẳng vào mắt Tú Nghiên kiên định với những lời nàng sắp nói ra.

"Tôi hiểu ra những vấn đề của cả hai rồi, tôi quá vội vàng trong khi chúng ta chưa nói trước được điều gì. Tôi vẫn sẽ tiếp tục với công việc ở trường, đợi em hồi phục chúng ta sẽ trở về thành phố."

Tú Nghiên biết Cat đã giải quyết và nói cho nàng hiểu nên em mỉm cười, nắm tay nàng và hôn vào đó.

"Em xin lỗi vì cũng đã nói những lời lẽ khó nghe và khiến cô phải buồn, chỉ vì em chưa thể nào làm được những điều lớn lao. Nên em chưa thể hứa hẹn một tương lai sau này, em chỉ biết mỗi ngày chúng ta còn bên nhau là còn hạnh phúc mà thôi."

Cả hai nói ra những gì trong lòng của bản thân, hiểu nhau và thấu đáo những chuyện trước đó xảy ra. Mọi chuyện kết thúc lại và tiếp tục những bài trị liệu cho Tú Nghiên.

Ở Việt Nam, bà Triệu cảm thấy có gì đó không ổn nên đã vội vàng đi hỏi Minh Triết và Nhã Uyên về tình hình ở trường của Giai Kỳ, nhưng có lẽ sự ấp úng đó khiến bà nghi ngờ. Vội vàng gọi cho Kaine.

"Chắc mẹ sẽ đặt vé sang thăm May vào ngày mai."

Kaine nghe xong bất ngờ và chẳng biết làm sao để ngăn cản, Cat thấy tình hình cũng chưa được ổn nên họ đã tìm cách giúp Tú Nghiên và Giai Kỳ.