Đêm trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào phòng bệnh, chia căn phòng thành hai nửa sáng tối, cũng như tâm trạng của hai người lúc này. Giai Kỳ ngồi ở sofa, dựa đầu vào thành ghế, đôi mắt đã sưng đỏ vì khóc. Nàng không ngủ được, những lời Tú Nghiên nói cứ văng vẳng bên tai, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào khát vọng và sự hi sinh của nàng. Nàng muốn một sự khởi đầu mới, một nơi an toàn chỉ có hai người, nơi tình yêu của họ không phải đối mặt với rào cản hay định kiến. Nhưng Tú Nghiên lại thấy điều đó là "không đáng".
Tú Nghiên nằm trên giường, cơ thể đã đỡ đau nhưng lòng thì nặng trĩu. Em cũng không ngủ. Em biết mình đã nói những lời hơi nặng nề, nhưng em không muốn Giai Kỳ phải từ bỏ ước mơ giáo viên rực rỡ của mình vì em. Em yêu nàng, và vì yêu nên em muốn nàng được trọn vẹn. Hình ảnh nàng đứng trên bục giảng, say sưa giảng bài, tỏa sáng trong ánh mắt học trò là điều em trân trọng. Em chưa đủ tự tin để hứa hẹn về một tương lai có thể lo lắng được cho nàng trọn vẹn, ít nhất là chưa phải bây giờ.
Sự im lặng cứ thế kéo dài, khiến không khí càng lúc càng căng thẳng. Đến gần sáng, Giai Kỳ mệt mỏi thϊếp đi. Tú Nghiên khẽ cử động, nhìn về phía sofa. Nàng co ro lại, ôm lấy chính mình trong giấc ngủ không trọn vẹn. Lòng em chợt dâng lên sự xót xa. Em đã làm nàng buồn rồi.
Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Bác sĩ và y tá vào kiểm tra cho Tú Nghiên. Giai Kỳ lập tức tỉnh giấc, vội vàng chỉnh lại tóc tai. Nàng đứng dậy, cố giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể.
"Tình trạng của cô Tú Nghiên rất khả quan, vết thương đang hồi phục rất tốt. Thật may mắn là cô ấy có ý chí mạnh mẽ."
Vị bác sĩ mỉm cười nói.
"Chúng tôi nghĩ có thể bắt đầu các bài tập vật lý trị liệu nhẹ nhàng từ hôm nay. Nếu mọi thứ suôn sẻ, khoảng một đến hai tuần nữa có thể xem xét cho xuất viện và trở về nước."
Tin tốt này lẽ ra phải mang lại niềm vui lớn, nhưng cả Giai Kỳ và Tú Nghiên chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không chạm nhau.
Sau khi bác sĩ rời đi, Giai Kỳ quay lại dọn dẹp một chút. Nàng đặt bữa sáng lên bàn cạnh giường bệnh, nhưng không nói một lời nào với Tú Nghiên, chỉ lặng lẽ làm mọi thứ.
Tú Nghiên nhìn nàng, sự hối hận dâng lên trong lòng. Em khẽ gọi.
"Giai Kỳ..."
Nàng dừng lại, nhưng không quay đầu.
"Ăn sáng đi, còn uống thuốc."
Giọng nàng vẫn dịu dàng, nhưng chứa đựng sự xa cách.
"Em xin lỗi."
Tú Nghiên nói nhỏ.
"Về chuyện tối qua..."
Giai Kỳ cuối cùng cũng quay lại, đứng đối diện em, đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng.
"Tôi hiểu ý em. Em không muốn tôi hi sinh. Nhưng Tú Nghiên, em có biết việc em xem ước mơ tiệm bánh của tôi chỉ là "vì em" đã làm tôi tổn thương thế nào không? Tôi muốn nó. Tôi thật sự muốn nó, cùng em. Tôi đã nghĩ chúng ta đủ trưởng thành để cùng nhau xây dựng một điều gì đó mới mẻ, bất kể tuổi tác."
Tú Nghiên cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
"Em biết, em xin lỗi. Nhưng ý em là, cô là một giáo viên giỏi, một Trưởng bộ môn... Đánh đổi như vậy... em thấy không công bằng cho cô."
Giai Kỳ nói, giọng nàng run run, nhưng ánh mắt kiên định.
"Tình yêu không phải là một phép toán công bằng, em à. Nó là sự lựa chọn. Và tôi chọn em. Tôi chọn một con đường ít rào cản hơn để được ở bên em trọn vẹn. Nhưng có vẻ em vẫn còn rào cản của riêng mình. Em vẫn nghĩ về địa vị, về "tương lai lớn lao" mà quên mất rằng hạnh phúc nhỏ bé, an toàn ngay trước mắt cũng là một tương lai đáng giá."
Nói rồi, nàng đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
"Thôi, chúng ta cứ để mọi chuyện lắng xuống. Em cứ tập trung vào việc hồi phục. Còn chuyện của tôi, tôi sẽ tự quyết định."
Tú Nghiên biết nàng đã thật sự giận. Lần này không phải chỉ là giận hờn vu vơ. Em không dám nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ăn bát cháo nàng chuẩn bị. Cả hai đều cần thời gian để suy nghĩ, để cân nhắc giữa tình yêu nồng nhiệt và những định hướng tương lai khác biệt.
Đến trưa, điện thoại từ bà Triệu gọi đến cho Tú Nghiên. Giọng nói bà có chút nhỏ nhẹ, bà nghe tin em tỉnh dậy nhưng đến bây giờ mới có can đảm để gọi điện hỏi thăm đứa con gái của mình.
"Con đã ổn hơn chưa."
Gương mặt Tú Nghiên căng thẳng và không có chút vui vẻ, bà là người ngăn cản mà bây giờ lại gọi điện đến như chẳng có chuyện gì.
"Con ổn không cần lo."
"Còn giận mẹ hả?"
"Tại sao con phải giận mẹ, trong khi chính mẹ đã làm ra những chuyện này. Chẳng phải đúng ý mẹ rồi sao?"
Bà im lặng, giờ chỉ để Kaine giải quyết xích mích giữa hai người. Bởi vì là anh hai và cũng là một người con cả, nên anh biết giải quyết như thế nào.
Dứt lời ấy, Tú Nghiên chẳng nói thêm và ngắt máy dứt khoát. Giai Kỳ ngồi trên sofa đã nghe được tất cả, nhưng chẳng nói gì. Giờ nàng thật sự không biết phải làm sao cả.
Bỗng nhiên, Kaine và Cat cùng nhau vào thăm Tú Nghiên. Hai người vui vẻ mở cửa bước vào, nhưng không gian ở đây có vẻ như không được vui vẻ cho lắm.
"Nhóc con này khỏe hơn chưa? Bác sĩ nói sao rồi?"
Tú Nghiên nhìn Kaine cười nói vui vẻ, riêng Cat nhìn sang Giai Kỳ có chút gì đó trăn trở mà chưa ai nghe nàng nói ra.
"Bác sĩ nói em có thể xuất viện sau một đến hai tuần nữa, cố gắng tập vật lí trị liệu."
Kaine xoa đầu Tú Nghiên động viên, quay sang Giai Kỳ nhưng gương mặt nàng đã nói lên được cảm xúc lúc này.
"Giai Kỳ! Em sao vậy? Tú Nghiên làm gì em buồn hả?"
"Dạ không, do sang đây em chưa quen được cái lạnh nên có chút rét, làm em không được vui ạ!"
Cat thấy không ổn nên nhanh chóng lên tiếng.
"Giai Kỳ đi với chị mua tí đồ này, hai anh em ở đây nói chuyện đi. Sẵn em dắt Giai Kỳ đi xem cảnh vật, cuộc sống ở Canada."
Kaine vui vẻ đồng ý, Tú Nghiên chẳng nói gì. Cứ để nàng đi cho thoải mái tâm trạng hơn. Và Cat đã kéo Giai Kỳ đi cùng mình dạo quanh thành phố tại đây, sẵn hỏi chuyện giữa hai người.
"Chị biết hai đứa đang xảy ra vấn đề."
"Sao chị biết hay vậy?"
"Nhìn cách hai người trong phòng khi nảy đã đủ nhận ra rồi."
Trên xe, Giai Kỳ mới kể lại mọi chuyện cho Cat nghe, chị cũng lắng nghe hết và nhận ra được vấn đề ở hai người.