Chương 72: Bất đồng

Hoàng hôn ánh xuống tràn ngập những ánh cam khắp phòng, làm cho nơi này càng thêm ấm áp. Bởi lẽ, tình yêu giữa hai người đã vượt qua hết mọi thứ. Tú Nghiên nhìn Giai Kỳ với ánh mắt dịu hiền, đầy ngọt ngào. Bỗng đầu lại nhức lên vì có một chút kí ức vừa thoáng qua. Hình ảnh chạy vội ra đường và bị xe tông thẳng trong khá nặng, Tú Nghiên vội ôm đầu mình.

"Aaaa, sao nhức quá vậy nè."

Giai Kỳ đang ngồi xem điện thoại nghe giọng của em liền ngước lên và chạy đến nhanh chóng.

"Nhóc con sao đấy!"

"Em...đầu em...đau quá!"

"Em nhớ điều gì sao?"

"Em thấy có người...có người bị tai nạn..."

Giai Kỳ nghe vậy liền hiểu em đã nhớ đến cảnh tượng gì liền trấn an và đợi khi Tú Nghiên bình tĩnh, lập tức kể hết mọi chuyện cho em nghe.

Nàng kể lại hết mọi thứ và nhận lỗi lầm về mình, Tú Nghiên hiểu và biết được người đứng sau mọi chuyện lúc ấy là ai nên vội nắm lấy tay nàng mà an ủi.

"Em không giận cô, bởi vì cô vẫn còn ở đây! Em chỉ giận mình tại sao làm điều ngu ngốc như vậy, để thành ra cớ sự như bây giờ."

"Không sao nữa rồi, mọi thứ đã xong. Đừng nhớ đến những kỉ niệm buồn nữa."

Có thể nhớ từ từ, nhưng Tú Nghiên vẫn chưa biết được chuyện gì đã xảy ra tại công ty nhà mình và những gì mọi người đã phải đấu tranh để bảo vệ em cùng với công ty Nghiên Phong.

Phía Việt Nam, ông bà Triệu trở lại công ty mở cuộc họp về những gì xảy ra trong thời gian vừa qua. Nhược Khuê và Ngọc Châu cũng quay lại công việc của mình, mọi thứ dần được trả về như ban đầu.

Buổi trưa được nghỉ, Nhược Khuê có gọi sang cho Giai Kỳ hỏi thăm tình hình. Chị cũng biết giờ bên này đã sập tối nên tranh thủ gọi được lúc nào hay lúc ấy.

"Này! Sang đấy quên tụi mình rồi hả?"

"Không có, chỉ là mình mãi chăm em ấy."

"Em ấy đã đỡ hơn chưa?"

"Hmmm...tình trạng còn hơi yếu, giờ thời gian tập vật lí trị liệu. Sau khi bác sĩ đồng ý mới được xuất viện về Việt Nam."

Nhược Khuê tỏ ý hài lòng, gửi lời hỏi thăm đến hai người và không quên nhắc nhở bạn của mình.

"Cậu nợ tụi này một chầu đấy nhé! Về bù cho tụi mình đi, đã góp công cùng Kaine dữ lắm rồi."

"Được rồi, không quên công các cậu đâu."

Cả hai cười rồi chào tạm biệt, Nhược Khuê biết lúc này trong mắt Giai Kỳ chỉ có Tú Nghiên mà thôi nên cứ tranh thủ hỏi thăm được lúc nào hay lúc đấy.

Kaine vừa gặp được Cat và hai người cũng đang đi cùng nhau để nói chuyện.

Tại nhà hàng cả hai ngồi đối diện nhau, Kaine biết sai lầm này Cat cũng góp công nhiều không kém. Mọi thứ đều được Cat sắp xếp và lo lắng trong ngoài cho Giai Kỳ, Tú Nghiên.

"Cat...thật sự anh cảm ơn em, mọi thứ bên này nhờ em và Ethan nên không có gì xảy ra cả."

Cat chống hai tay và đưa mặt sát vào anh.

"Vậy thì anh phải làm gì để trả công nhiều hơn như này chứ."

Gương mặt nữ cường khiến tim Kaine đập nhanh một lúc, vội vàng né ánh mắt của Cat để ổn định lại.

"Ăn xong anh dắt Cat đi sắm đồ thả ga ha."

Cat gật đầu đồng ý, nhưng bên trong Cat hiểu được Kaine đang né tránh với mình.

Trở lại bệnh viện, Giai Kỳ nhắc nhở Tú Nghiên ăn và uống thuốc cho buổi tối để còn nghỉ ngơi. Sau khi xong hết, nàng ngồi cạnh em mà xem điện thoại. Tú Nghiên tỏ vẻ không hài lòng liền nhõng nhẽo.

"Lên đây nằm dỗ em ngủ đi."

"Này, bệnh viện đó."

"Giờ này đã tối rồi mà, lên đây nằm với em đi mà."

Giọng nói ngọt lịm như vậy làm sao Giai Kỳ chịu cho nổi, nàng lên nằm cùng và nằm gọn nhất có thể. Để Tú Nghiên không phải bị mỏi và thoải mái nhất. Nàng ôm chầm lấy em trong vòng tay, Tú Nghiên xoay qua nhìn nàng.

"Giai Kỳ..."

"Làm sao đó?"

"Em nhớ Việt Nam quá, chừng nào mình mới được về. Em muốn đến trường với tụi bạn, em muốn thấy cô trên bục giảng."

Giai Kỳ lúc này chợt nhớ ra ý nghĩ tiệm bánh và nói với Tú Nghiên về việc này.

"Có thể tôi sẽ không đứng trên bục giảng nữa."

"Sao vậy?"

"Khi chúng ta về Việt Nam, tôi sẽ xin nghỉ ở trường. Chúng ta cùng nhau mở tiệm bánh, chỉ hai ta và không còn định kiến giữa giáo viên - học sinh."

Tú Nghiên tỏ vẻ không đồng ý, ước mơ của nàng là giáo viên nhưng bây giờ lại từ bỏ vì em mà không đáng. Tú Nghiên phản bác.

"Không, em không muốn cô nghỉ ở trường. Ước mơ ấy của cô mà, sao cô lại từ bỏ và mở tiệm bánh."

"Tôi chỉ vì em thôi mà, tôi không muốn giữa chúng ta có thêm rào cản nào nữa. Gia đình em là quá đủ rồi."

"Em không thích cô lúc nào cũng vì em như vậy, ước mơ của mỗi người đều phải được thực hiện. Đừng vì ai mà đánh mất chúng."

"Em nói vậy mà nghe được sao, ít ra chúng ta sẽ được gần nhau hơn."

"Nhưng em còn chưa tốt nghiệp thì làm sao dám hứa cho cô một tiệm bánh nhỏ được chứ!"

Lúc này, giọng Tú Nghiên có chút quá đáng khiến Giai Kỳ nghe và khó chịu. Nàng vội buông em ra, lại bên sofa mà ngồi.

"Có lẽ lúc này chúng ta không cùng quan điểm rồi nhỉ?"

"Xin lỗi cô, nhưng nếu cô cứ vì em như vậy thì có lẽ em không đáng để cô làm như vậy đâu. Cô còn trẻ lại còn là trưởng bộ môn toán, vì em mà đánh mất đi những thứ cô cố gắng gầy dựng. Có đáng không?"

Đôi mắt Giai Kỳ rưng rưng như sắp rơi nước mắt, nghe Tú Nghiên vừa nói như vậy liền nhanh chóng phản bác và hơi lớn tiếng.

"Đáng! Tôi thấy đáng nên tôi mới suy nghĩ đến điều đó, vậy em không thấy tình yêu chưa đủ lớn để tôi hi sinh đến như vậy sao?"

Dứt lời, Giai Kỳ khóc rất nhiều nhưng Tú Nghiên không hề dỗ dành nàng dù một lời. Lại tiếp lời nàng.

"Nhưng cô ơi, thật sự là em thấy không đáng. Chúng ta...ai cũng còn tương lai phía trước, cô và em đều còn rất trẻ. Chúng ta làm những điều mình thích trước đi, khi nào đủ vốn và em lo được cho cô thì lúc ấy chúng ta mở tiệm bánh vẫn không muộn mà."

"Em cứ luôn như vậy, mãi mãi là cái suy nghĩ trẻ con ấy thì biết bao giờ em mới cùng tôi phát triển được. Chúng ta rồi sẽ lại yêu, nhưng có vẻ không như tôi nghĩ rồi."

Cả hai bất đồng về quan điểm, với Giai Kỳ nàng chỉ muốn lui về cùng với một tiệm bánh nhỏ để cùng Tú Nghiên phát triển lên. Tránh được những tai tiếng về nghề giáo, hơn nữa nàng suy nghĩ với tư cách hai người hòa hợp và đã về chung một nhà. Còn với Tú Nghiên, em nghĩ theo hướng cho tương lai cho ước mơ của mỗi người. Một người trưởng thành và một người đang lớn nó khác nhau ở điểm ấy, và đã xảy ra với họ.

Và thế, họ im lặng sau những lời vừa nói với nhau. Không ai nói với nhau câu nào, cứ thế lặng lẽ mỗi người một góc để suy nghĩ về những gì họ đã nói.