Chương 71: Mọi thứ đã ổn

Buổi họp báo của Kaine đã thành công vang dội. Hình ảnh và giọng nói của anh, kiên định vạch trần âm mưu của Jessi, đã lan truyền khắp mọi kênh truyền thông. Sự chính trực của Nghiên Phong đã được khẳng định, và ngành kinh doanh lại một lần nữa tôn vinh lẽ phải. Jessi và con trai đã bị bắt giữ, sự ngông cuồng của bà ta cuối cùng cũng phải trả giá bằng luật pháp.

Trong văn phòng, Nhược Khuê và nhóm bạn nhìn Kaine bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

"Anh đã làm được rồi, Kaine. Anh không chỉ bảo vệ được Nghiên Phong, mà còn bảo vệ được niềm tin và công lý. Mọi kế hoạch của chúng ta đều hoàn thành tốt."

Nhược Khuê nói, giọng đầy cảm xúc.

Kaine khẽ gật đầu, sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng.

"Tôi nợ mọi người một lời cảm ơn. May mắn vì gia đình em cũng đã có làm ăn lớn đã giúp anh được phần nào, thật sự mà nói anh thành thật không biết cảm ơn sao cho hết."

"Cảm ơn John và Ethan đã góp phần bảo vệ em gái mình ở nơi xa như vậy, giúp mình từ các bản hợp đồng để đánh lừa Jessi. Thật sự cảm ơn mọi người."

Anh nhìn đồng hồ, trong lòng chỉ muốn lập tức bay sang Canada. Tuy nhiên, anh còn một việc cần làm trước khi đi. Anh mở điện thoại, gọi cho mẹ mình.

"Mẹ, con đã thắng rồi. Jessi đã bị bắt. Mọi chuyện đã kết thúc."

Bà Triệu im lặng một lúc, rồi giọng nói của bà vang lên, không còn sự căng thẳng thường ngày, mà là một chút mệt mỏi và ân hận.

"May sao... May không sao là tốt rồi. Mẹ... mẹ xin lỗi."

Kaine biết bà có chút hối hận vì những gì đã xảy ra, chỉ vì danh vọng và sỉ diện nên bà mới đẩy mọi thứ trở nên quá xa như vậy. Đặc biệt, còn hại chính đứa con gái của mình.

Kaine biết, đây là lúc cần thẳng thắn nhất.

"Mẹ! Con biết mẹ thương May, nhưng tình yêu không thể ép buộc. Mẹ đã thấy hậu quả rồi. Con xin mẹ, hãy để May được sống thật với tình yêu của nó. Còn phần Giai Kỳ đã vì May mà hy sinh mọi thứ, cô ấy không hề xấu."

"Nếu mẹ thật sự thương May, hãy chấp nhận người mà em ấy đã chọn. Đừng để bi kịch này xảy ra thêm lần nữa."

Bà đắn đo một lúc rồi chẳng nói mà tắt máy, có lẽ lúc này cứ để bà một mình mà suy nghĩ về hạnh phúc của con mình. Mọi thứ diễn ra kéo dài cũng gần một tháng, trong lúc ấy bà ân hận vô cùng. Nhưng càng nghĩ bà vẫn chưa thể nào chấp nhận được người không môn đăng hộ đối với gia đình và với cả Tú Nghiên.

Kaine tắt máy, lòng anh nhẹ nhõm hơn rất nhiều vì đã thay em mình một lần nữa giải thích cho bà hiểu. Rào cản lớn nhất bây giờ không phải là người ngoài, mà là sự hòa giải trong chính gia đình mình.

Tại Canada, Tú Nghiên đã khỏe hơn và đang trong giai đoạn trị liệu để phục hồi chức năng vận động và trí nhớ. Giai Kỳ kiên nhẫn bên cạnh em, kể đi kể lại những ký ức ngọt ngào.

"Em còn nhớ hôm em đã ghen với thầy Minh Tâm không?"

"Thầy ấy làm gì với cô mà em phải ghen đó."

Giai Kỳ nhẹ nhàng kể lại để giúp Tú Nghiên man mác nhớ lại một chút về kí ức tình yêu của họ, nghe được nàng kể Tú Nghiên nhận ra và nhớ lại về thầy ấy.

"Em nhớ rồi, thầy ấy hẹn cô đi ăn tối rồi cô cũng đồng ý đúng không? Lúc đó cô còn nói dối em nữa cơ."

Nhớ lại rất nhanh vì bản chất Tú Nghiên không bị quá nặng chỉ chấn thương ở đầu ảnh hưởng đến một chút về bộ não. May mắn là không hoàn toàn mất hết kí ức, lúc ấy chắc người đau nhất sẽ là Giai Kỳ.

Tú Nghiên nằm trên giường, nhẹ nhàng xoa ngón tay lên mu bàn tay Giai Kỳ.

"Ký ức có thể mất đi một phần, nhưng cảm giác không bao giờ sai. Khi cô kể, em cảm thấy tim mình ấm áp. Cô ơi, em không cần nhớ hết mọi thứ, em chỉ cần mỗi ngày được thấy cô bên cạnh, chăm sóc và lo lắng cho em. Chỉ cần cô không buông, thì nhất định em cũng sẽ không buông."

Giai Kỳ cúi xuống, đặt một nụ hôn thật lâu lên trán Tú Nghiên.

"Tình yêu của chúng ta không phải là cuốn sách đã đọc xong, mà là một bản nhạc du dương không bao giờ kết thúc. Tôi sẽ không bao giờ để em lạc lối. Tôi sẽ là hơi thở, là nhịp tim của em cho đến khi em hoàn toàn khỏe lại."

Trưa hôm sau Kaine đã đáp sân bay Vancouver, anh nhanh chóng đến bệnh viện. Gửi lời cảm ơn sâu sắc đến Ethan trực tiếp, vì đã túc trực để bảo vệ em gái của anh.

"Cảm ơn cậu rất nhiều, nhất định mình sẽ đãi cậu một chầu."

"Được rồi, đợi về Việt Nam chúng ta rủ John đi cùng. Giờ thì vào thăm em gái đi anh bạn, tôi phải có việc đi rồi."

Cả hai chào tạm biệt, và Kaine vội lấy điện thoại nhắn cho Cat vài câu sau đó mở cửa bước vào bên trong. Anh tiến vào khiến Tú Nghiên bất ngờ và vui mừng, tiến gần ôm hai đứa em của mình vào lòng. Gửi lời xin lỗi cũng như lời cảm ơn chân thành đến Giai Kỳ.

"Cảm ơn em đã ở bên May, Giai Kỳ. Anh đã nói mẹ mọi chuyện để mẹ tỏ lòng mình, chỉ mong mẹ sẽ nguôi ngoai phần nào. Giờ thì hai đứa chỉ cần điều trị tốt và chăm sóc cho nhau là được rồi, chờ ngày May xuất viện và trở về Việt Nam. Mọi người nhớ em lắm rồi đó."

Giai Kỳ thực sự xúc động. Nàng nhìn sang Tú Nghiên, thấy em cũng đang cười mãn nguyện. Cuối cùng, những nỗ lực và đau đớn của họ đã được đền đáp.

Giai Kỳ cũng hỏi thăm bạn của mình, Kaine liền trả lời.

"Họ đã giúp anh rất nhiều, thật sự mà nói bạn em rất tốt đấy Giai Kỳ. Anh đã cảm ơn họ và hứa sẽ mời họ một chầu sau khi sắp xếp được mọi chuyện ổn hơn."

"Dạ."

"Thôi hai đứa cứ riêng tư đi, anh có hẹn với Cat rồi."

Anh chào rồi rời đi để lại không gian riêng tư cho cả hai người.

Giai Kỳ đã tạm gác mọi công việc và xin nghỉ phép dài, bàn giao hết tất cả cho phó bộ môn để đến nơi xa xôi này chăm Tú Nghiên đến khi em khỏe thì thôi.

Lúc này bầu trời hoàng hôn tại Canada thật đẹp, như đã mở ra cho họ một chương mới tại đây. Coi như vừa điều trị cũng vừa là một chuyến đi dài với hai người họ.