Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Rồi Ta Sẽ Lại Yêu

Chương 69: Em tỉnh lại

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tình hình ở Việt Nam căng thẳng đối đầu với Jessi và một phần cũng phải lo lắng cho Tú Nghiên, Kaine phải gánh vác lần này mọi thứ. Nhược Khuê hỗ trợ anh hết mình và hiểu được nỗi lòng của một người anh lo cho an nguy của em gái mình, giống như Nhược Khuê và hai người bạn còn lại lo lắng cho Giai Kỳ vậy.

Tiếng chuông điện thoại gọi đến khiến anh giật mình và người gọi đến là bà Triệu.

"Con nghe đây mẹ!"

"Tình hình như thế nào rồi, mọi giấy tờ mẹ bàn giao hết cho bên đối tác còn lại rồi. Mẹ sang Canada chăm May nha!"

Kaine hốt hoảng, nếu bà Triệu bây giờ sang đó không khác gì chọc tức bà thêm vì Giai Kỳ đang bên đấy chăm sóc cho Tú Nghiên. Anh liền ngăn cản.

"Không sao đâu me, để Cat chăm em ấy. Mẹ cứ ở đây để có giải quyết giấy tờ mẹ còn đứng ra ký cho con nữa. Dù sao ba và mẹ là người gầy dựng nên công ty mà."

"Mẹ đừng quá lo, bên đó có Cat cùng với đội vệ sĩ con đã liên hệ bảo vệ em ấy rồi."

"Được rồi, con nói vậy thì mẹ chịu khó ở đây giải quyết cùng con."

Kaine thở phào nhẹ nhõm rồi tắt máy, xém tí nữa thì lộ chuyện thì Giai Kỳ lại khổ với bà ấy, dù sao cũng chưa được chấp nhận nên không thể để cả hai gặp nhau trong tình cảnh ấy được nữa.

Nhược Khuê lúc này mới ngồi xuống cạnh Kaine rồi tâm sự cùng anh một chút.

"Tôi hỏi anh một xíu được không?"

"Cứ hỏi đi."

“Anh thương May lắm hả?”

“Ừm, thương luôn cả người bạn đời của May. May là đứa em gái tôi thương nhất, chỉ cần bị gì tôi đã xót lắm rồi. Lần này, tôi biết là do mẹ tôi nên em ấy mới phải nằm viện và Giai Kỳ cũng bị liên lụy.”

Nhược Khuê mới nói thay lòng của bạn của mình.

“Chúng tôi cũng vậy, cũng thương Giai Kỳ như anh thương May vậy. Nhưng Giai Kỳ đã quá thiệt thòi rồi, tôi mong anh sẽ thành công lần này để cho hai người họ cùng nhau và nhà anh đừng làm bạn tôi phải tổn thương lần nào nữa.”

“Tôi thay mặt mẹ tôi chịu trách nhiệm, lần này giá nào tôi cũng phải thắng Jessi. Bây giờ không còn là cuộc chiến bình thường nữa rồi, nó đã trở thành của các công ty, danh vọng và đặc biệt phải lôi Giai Kỳ dính theo.”

“Tôi sẽ giúp anh sửa sai và sau đó nhà anh phải đối xử với bạn tôi thật tốt.”

Kaine chỉ biết cúi gầm mặt xuống và gật đầu, anh biết Tú Nghiên cũng đã chịu đựng đau đơn như thế nào, đã đặt ra lời hứa phải thành công.

Tại Canada, Giai Kỳ đã ngủ quên cạnh Tú Nghiên lúc nào chẳng hay biết. Bàn tay nhỏ bé gầy gò kia bỗng nhiên động đậy và từ từ mở mắt ra nhìn xung quanh, Tú Nghiên lần này đã tỉnh dậy nhìn cạnh giường đã thấy được người con gái đang ngủ say ở đấy.

“Giai…Kỳ…”

Giọng nói yếu ớt sau khi tỉnh dậy, đôi bàn tay dùng lực siết nhẹ bàn tay của nàng, do mấy đêm liền nàng luôn canh Tú Nghiên nên có chút thiếu ngủ.

“Giai…Kỳ…”

Lần này, nàng cảm nhận đôi bàn tay của Tú Nghiên ấm hơn bình thường, giọng nói ấy cũng đã đánh thức nàng dậy. Giai Kỳ ngước nhìn, là gương mặt ấy dần trở nên có sức sống và nụ cười nhẹ dành cho nàng.

Nàng thật sự xúc động và vui mừng, hôn lên bàn tay của Tú Nghiên, nước mắt lúc này đã rơi xuống. Là những giọt nước mắt hạnh phúc sau bao lần chờ đợi, ngày này đã đến.

“Em…em tỉnh rồi May!”

Nàng nhanh chóng ấn chuông gọi bác sĩ khẩn cấp, nhận được tiếng chuông đội ngũ y tá và bác sĩ đã đến. Ông xem đều các chỉ số cho Tú Nghiên, hài lòng với ý chí mạnh mẽ của em.

“Đúng là bất ngờ với tình trạng như này, người nhà thật may mắn. Mọi chỉ số của bệnh nhân đang dần tốt lên, giờ chỉ cần tập theo trị liệu sau điều trị, thì bệnh nhân sẽ dần hồi phục tốt hơn về chân và trí nhớ.”

“Trí nhớ là sao bác sĩ?”

Giai Kỳ lo lắng về câu nói cuối cùng của bác sĩ, ông cũng đáp lời nàng.

“Đừng lo, chỉ là lúc bị tai nạn bệnh nhân có chảy máu phần đầu và có chút khó khăn về ghi nhớ. Nhưng cứ nhắc về kí ức và kỉ niệm nhiều một chút sẽ hồi phục. Không để lại di chứng gì đâu người nhà đừng lo.”

Giai Kỳ yên tâm hơn phần nào, sau đó bệnh nhân y tá đều rời đi để lại thuốc đã chuẩn bị cho Tú Nghiên.

Căn phòng giờ trở nên ngập tràn hạnh phúc, Tú Nghiên ngắm nhìn Giai Kỳ. Có lẽ đã rất nhớ nàng sau một thời gian dài đã ngủ lâu như vậy.

“Em có đói không?”

“Em không, lại đây ôm em đi.”

Giọng nói nhỏ nhẹ trông yếu ớt khiến Giai Kỳ mềm lòng, chậm rãi tiến lại đỡ nhẹ người Tú Nghiên dựa vào giường bệnh. Nàng lúc này rất muốn được ôm em, cơ thể này đã gầy đi rất nhiều khiến nàng xót xa.

Nàng ôm em thật chặt.

“Tôi nhớ em quá! May…”

Bàn tay ấy cũng nhẹ nhàng choàng qua ôm gọn vào lòng của mình, mùi hương của nàng khiến Tú Nghiên thoải mái.

“Em đã ngủ bao lâu rồi…em chỉ nhớ ngày hôm ấy mẹ đã ngăn cản chúng ta…”

“Ngày hôm ấy cũng do lỗi của tôi phần nào, chỉ vì tôi buông những lời cay đắng với em nên khiến em như vậy.”

Tú Nghiên nhìn thẳng vào mặt nàng, chỉ nhẹ nhàng tiến đến hôn vào môi Giai Kỳ.

“Không phải lỗi của cô, do em quá khích vì mẹ nên mới thành ra như vậy.”

“Giờ hãy để tôi chăm em quãng đường về sau được không?”

Và rồi chẳng nói gì thêm, cả hai lại ôm chầm lấy nhau. Cũng là lúc hoàng hôn buông xuống thật đẹp, ngày hôm nay dường như mọi thứ trở nên đẹp đẽ hơn đối với hai người họ.

Lúc này, Ethan đi vào và chúc mừng cả hai, nhanh chóng gọi điện báo cho Kaine để anh mừng lấy đó làm động lực chiến đấu. Còn Giai Kỳ, nhanh chóng báo cho Cat và chị đã sắp xếp được công việc chạy đến bệnh viện.

“Kaine, nhanh chóng lật bài ngửa với Jessi đi. Giờ em cậu đã tỉnh dậy rồi, giải quyết cho xong và đừng kéo dài nữa.”

Kaine nghe Ethan nói vậy cũng đồng ý và ngày mai sẽ đợi Jessi đi như đúng kế hoạch anh sẽ mở buổi họp phát trực tiếp và vạch trần mọi thứ. Để bà ta không còn hãm hại hay ép buộc Triệu gia phải gã con gái cho họ và làm hại con gái của họ nữa.

“Tới lúc mình phải kết thúc và đến thăm May thôi.”

Kaine báo tin cho bà Triệu và bạn bè em, họ đều mừng rỡ và mong Tú Nghiên sẽ nhanh chóng trở về.
« Chương TrướcChương Tiếp »