Chương 68: Mong ước tiệm bánh nhỏ

Hai người ngồi cùng nhau tâm sự, kể về những chuyện mà Cat chưa biết về hai người. Thấy Giai Kỳ lo chăm chú quên mất phải ăn nên Cat đã nhắc nhở. "Em ăn đi, người em yêu sắp tỉnh lại rồi, em phải giữ sức khỏe để còn "kể tội" chứ?"

Cat nói đùa, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự xúc động. Chị hiểu rõ Giai Kỳ đã kiệt sức đến mức nào.

Giai Kỳ khẽ cười, nụ cười đầu tiên sau bao ngày chỉ có nước mắt và lo âu.

"Em không biết nữa... Chỉ thấy nhẹ nhõm vô cùng. Chị à, chị có thấy trên đời này có chuyện gì vô lý hơn không? Tình yêu của em và May... nó không sai, nhưng lại bị coi là sai."

Cat nhìn thẳng nàng, sau đó lại nhìn về phía Tú Nghiên.

"Đời vốn nhiều chuyện vô lý như thế. Nhưng em này, chị nói thật, cái "sai" của xã hội không thể lớn hơn cái "đúng" trong tim em được. Quan trọng là em và May chọn sống như thế nào. Chị đã nghe Kaine kể, rồi em cũng vừa tâm sự em và May bên nhau, nó không phải là thứ tình cảm nhất thời hay nông nổi. Nó chân thật, và nó đẹp. Đó là điều duy nhất em cần quan tâm."

Nghe những lời đó, Giai Kỳ thấy lòng mình ấm áp hơn. Nàng đưa mắt nhìn Tú Nghiên, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, gương mặt nhợt nhạt nhưng bàn tay đã có thể cử động được.

"Em đã nói với em ấy rồi. Sau khi về, em sẽ bỏ việc. Chúng em sẽ cùng nhau mở một tiệm bánh. Không còn áp lực của "giáo viên" hay "học sinh" nữa. Chỉ còn hai người cùng nhau làm bánh và yêu nhau..."

Giọng Giai Kỳ nghẹn lại, nhưng lần này là vì hy vọng.

"Một tiệm bánh nhỏ... nghe thật lãng mạn."

Cat mỉm cười.

"Chị sẽ là khách quen số một."

"Vâng, chị phải là khách quen số một."

Giai Kỳ đáp lại, nụ cười giờ đã tươi tắn hẳn. Nàng thầm nhủ, đây không chỉ là lời hứa với Tú Nghiên, mà còn là lời thề với chính bản thân mình. Nàng đã quá mệt mỏi với việc phải che giấu, phải sống trong định kiến. Giờ đây, chỉ cần Tú Nghiên khỏe lại, nàng sẽ chọn một cuộc sống khác, một cuộc sống giản dị nhưng không cần phải nói dối.

Tại Việt Nam, cuộc gọi uy hϊếp từ kẻ lạ mặt đã khiến Kaine không còn thời gian để thở phào nhẹ nhõm sau tin vui của em gái. Ngồi trong phòng làm việc cùng Nhược Khuê, vẻ mặt anh trở nên căng thẳng và kiên quyết.

"Bọn chúng không chỉ muốn tiền và bản hợp đồng, Nhược Khuê."

Kaine gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Bọn chúng muốn hủy hoại Triệu gia và bôi nhọ Tú Nghiên. Yêu cầu rút lui khỏi D&G là đòn đánh trực tiếp vào uy tín và thị trường của công ty. Còn việc "không truy cứu cho Tú Nghiên cưới cậu chủ nhà chúng tôi" là một cách ngụy tạo để hợp thức hóa việc bọn chúng hãm hại em ấy, biến Tú Nghiên thành "tội đồ" trong mắt công chúng."

Nhược Khuê siết chặt tay.

"Thâm độc! Chúng ta không thể nhân nhượng. Chấp nhận rút lui đồng nghĩa với việc thừa nhận mọi cáo buộc vô căn cứ."

"Chính xác. Chúng ta sẽ không rút. Chúng ta sẽ dùng chiến lược "câu cá"."

Kaine nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh.

"Bọn chúng cho mình 2 ngày để nộp bản hợp đồng và rút lui? Mình sẽ dùng 2 ngày này để làm một kế hoạch hoàn hảo."

Anh nhanh chóng liên lạc với đội pháp lý và bạn bè thân tín trong giới tài chính.

"Alo, John? Tôi cần cậu chuẩn bị gấp một bản hợp đồng giả mạo. Mọi chi tiết phải y hệt bản gốc, nhưng điều khoản bên trong phải là "cú lừa" dành cho Jessi. Tôi muốn bọn chúng tin rằng chúng đã thành công, để chúng lộ mặt ra ngoài ánh sáng."

Sau đó, Kaine gọi cho một người anh em khác đang làm việc trong lĩnh vực an ninh quốc tế.

"Ethan, tôi cần tăng cường đội vệ sĩ chuyên nghiệp nhất đến Canada ngay lập tức. Mục tiêu là bệnh viện nơi em gái tôi và Giai Kỳ đang ở. Không được để bất kỳ ai, đặc biệt là những kẻ khả nghi, tiếp cận họ. Tôi muốn một lưới an ninh dày đặc, không một kẽ hở."

Trở lại Canada, Cat đã rời đi để Giai Kỳ có thời gian riêng bên Tú Nghiên. Giai Kỳ nắm lấy tay Tú Nghiên, cảm nhận được hơi ấm mong manh và nhịp đập yếu ớt từ cổ tay em.

"May à, tôi đã nói rồi đó. Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi em." Giai Kỳ tựa đầu vào mép giường.

"Em biết không, khi tôi ở đây, tôi mới nhận ra... việc làm giáo viên, hay bất cứ cái danh xưng nào khác, đều không quan trọng bằng việc mình được sống thật. Tôi đã nghĩ mình dũng cảm, nhưng chính em mới là người đã dạy tôi sự dũng cảm thật sự."

Nàng ngước lên, đôi mắt thấm đẫm nước.

"Nếu em là con trai, thì xã hội này đã không lên án tình yêu của chúng ta. Nhưng May à, tôi phải cảm ơn việc em là con gái. Vì nếu em không phải, tôi đã không được yêu một người tuyệt vời như em."

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Giai Kỳ cảm thấy bàn tay trong tay nàng lại khẽ siết. Dù chỉ là một phản xạ vô thức, hay một dấu hiệu hồi phục, nó cũng đủ để xua tan mọi mệt mỏi. Nàng nhìn vào đôi môi nhợt nhạt của Tú Nghiên và thầm thì:

"Em ngủ ngon đi. Khi em tỉnh dậy, mọi giông bão sẽ tan hết. Mọi người vì em sẽ giải quyết mọi chuyện. Việc của em bây giờ, chỉ là trở lại với tôi thôi."

Nàng hôn nhẹ lên trán Tú Nghiên, nơi có một vết sẹo mờ. Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã bắt đầu rọi vào, ấm áp và rực rỡ, hứa hẹn một khởi đầu mới cho cả hai người.

Cô giáo Giai Kỳ đã quyết định rồi: nàng sẽ không sống vì danh dự hão huyền nữa, mà sẽ sống vì tình yêu đích thực. Tiệm bánh nhỏ ấy, sẽ là tổ ấm và là tuyên ngôn cho một cuộc đời mới, không định kiến, chỉ có tình yêu.