Chương 66: Đáp xuống Canada

Sau đêm đó, Giai Kỳ trằn trọc chờ đến sáng để đến sân bay thật nhanh. Cảm giác như nàng đã mong chờ cái ngày này từ khi Tú Nghiên gặp chuyện, đó cũng là lí do để nàng đi dạy thêm ở trung tâm tích góp tiền sang đấy. "Cậu ngủ đi Giai Kỳ."

"Mình thật sự không ngủ được, mình muốn đến sáng thật nhanh."

Nhược Khuê biết và hiểu tâm trạng lúc này của Giải Kỳ, nhưng phần lo lắng cho tính mạng của nàng ngay lúc này.

"Này, mình hỏi cậu nha."

"Cậu hỏi đi."

"Cậu thật sự chưa bao giờ hối hận khi đồng ý đi như vậy, và cũng chưa bao giờ hối hận khi đến với một đứa nhóc như vậy hả?"

Giai Kỳ im lặng một lúc rồi hít một hơi sau đó mỉm cười, quay sang nói với Nhược Khuê.

"Đôi lúc mình cũng nghĩ bản thân mình đang làm gì thế này, đúng là chỉ vì một đứa nhóc mà mình có thể đánh đổi bất cứ điều gì."

"Nhưng nói hối hận chắc không hẳn đâu, chỉ là mình và em ấy đã sai thời điểm gặp nhau. Mọi thứ dường như đang chia cắt tụi mình, nhưng mình thì không cho phép những điều đó chia cắt tụi mình đâu."

"Vậy cậu có bao giờ tự hỏi bản thân cậu đã hạnh phúc chưa."

"Mình có, mình hạnh phúc vì còn Tú Nghiên."

Nhược Khuê lúc này mới hiểu, thì ra những điều hạnh phúc đôi khi cũng từ một người mà mình yêu thương và trân trọng.

Trời cũng đã khuya dần hơn, cả hai rồi cũng chìm vào giấc ngủ chỉ có Ngọc Châu vẫn còn thức để điều tra về công ty, những hồ sơ từ bên phía Jessi.

Đến sáng hôm sau, Kaine sang nhà đợi Giai Kỳ từ sớm và Nhược Khuê, Ngọc Châu đã xong hết việc soạn đồ cho nàng.

"Đi cẩn thận nha."

"Tới nơi mình sẽ gọi cho các cậu."

Và rồi, Giai Kỳ cùng Kaine lên xe chạy thẳng đến sân bay. Hai người bạn của nàng ở lại nhà nàng để cùng Kaine ở đây giải quyết chuyện giữa Jessi.

Trên xe, Giai Kỳ nhìn ngắm thành phố tấp nập này một lần nữa. Những kỉ niệm với Tú Nghiên một lần nữa xuất hiện, cảm giác lần này với nàng thật trống vắng.

[Tôi nhớ em quá! Lần này chúng ta được bên nhau rồi.]

Đến sân bay, Kaine tranh thủ đưa Giai Kỳ đến khu vực VIP đợi đến giờ bay.

"Anh đợi với em một chút, tí nữa chuyến bay của mẹ anh đáp xuống thì lúc đó em cũng lên để bay sang đấy."

"Dạ vậy bác gái về đây hả anh?"

"Đúng rồi, để em không phải bị mẹ anh chì chiết khi sang đó. Nên anh đã bảo mẹ về đây có công việc cần mẹ giải quyết, để em sang đó chăm Tú Nghiên cho thoải mái."

"Dạ em cảm ơn anh rất nhiều."

Ngồi được 30 phút thì chuyến bay của bà Triệu đã đáp xuống, lúc này âm thanh phát ra từ chuyến bay của Giai Kỳ cũng cất lên và nàng cũng nhanh chóng di chuyển lên máy bay.

"Em đi cẩn thận, giờ anh sang đón mẹ."

"Dạ."

Kaine nhanh chóng di chuyển sang chuyến bay bà Triệu đáp xuống, Giai Kỳ ổn định chỗ ngồi mà anh đã đặt trước cho nàng.

Giai Kỳ ngồi trong khoang hạng nhất, nhưng tâm trí nàng không hề an yên như sự thoải mái mà chiếc ghế mang lại. Nàng áp trán vào cửa sổ, nhìn xuống những đám mây trắng bồng bềnh như bông gòn. Chúng cứ trôi đi, chẳng vướng bận điều gì, khác hẳn với trái tim nàng lúc này.

Nàng đang bay đến nơi có Tú Nghiên, bay đến với người mà nàng đã dành trọn cả thanh xuân để yêu thương. Nhưng khoảnh khắc hạnh phúc ấy lại hòa lẫn với nỗi lo sợ mơ hồ. Và quan trọng hơn, liệu phép màu có thật sự xảy ra, để Tú Nghiên khỏe lại và họ có thể bên nhau như Giai Kỳ vẫn hằng mơ ước?

Mỗi câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí, khiến nàng nhắm mắt lại, cố xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Giai Kỳ đưa tay lên ngực, nơi có sợi dây chuyền hình mặt trăng mà Tú Nghiên đã tặng. Nàng siết chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Đây là sợi dây kết nối hai người, là lời hứa vô hình rằng họ sẽ không bao giờ buông tay.

"May à, hãy đợi tôi nhé."

Nàng thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng động cơ máy bay.

"Lần này, chúng ta sẽ không xa nhau nữa."

Giai Kỳ không biết mình đã thϊếp đi từ lúc nào. Khi tỉnh dậy, bầu trời ngoài cửa sổ đã chuyển từ xanh nhạt sang cam hồng rực rỡ của buổi hoàng hôn. Nàng giật mình, vội nhìn đồng hồ. Chuyến bay sắp hạ cánh. Một cảm giác phấn khích chưa từng có trào dâng trong lòng. Nàng chỉnh lại trang phục, buộc lại tóc, và hít một hơi thật sâu. Nàng cần phải thật mạnh mẽ, thật bình tĩnh. Không chỉ vì Tú Nghiên, mà còn vì chính bản thân nàng.

Khi cánh cửa máy bay mở ra, một luồng không khí lạnh lẽo nhưng trong lành ùa vào. Giai Kỳ bước xuống, chân còn hơi run. Sân bay quốc tế rộng lớn, tấp nập người qua lại. Nàng đưa mắt tìm kiếm, và rồi ánh mắt nàng dừng lại ở một người con gái đang đứng loay hoay phía dãy ghế chờ kia.

Cat nhận ra Giai Kỳ liền nhanh chóng tiến đến phía nàng cùng với một anh vệ sĩ mà bạn Kaine đã liên hệ được bên này để bảo vệ Giai Kỳ cùng với Tú Nghiên.

"Giai Kỳ ở đây này."

Nàng nhìn ra Cat vì đã từng được Tú Nghiên kể về chị ấy nên vừa nghe giọng đã biết và nhận ra Cat.

"Có mệt lắm không?"

"Dạ không, chị cho em đến với May luôn được không?"

"Con bé này gấp quá nhỉ, về nhà chị thay đồ rồi cất đồ đi chứ. Em ấy được đưa vào phòng dưỡng bệnh rồi, đừng quá lo."

Nghe lời Cat, nên Giai Kỳ được vệ sĩ chở về nhà chị để đồ và thay đồ khác vì bay qua cũng đã tốn một mớ thời gian rồi.

Trên đường đi, Giai Kỳ chỉ im lặng, nhìn ra ngoài cửa kính. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng nàng chẳng có tâm trí nào để ngắm nhìn. Tất cả những gì nàng có thể nghĩ đến là Tú Nghiên.

"Cô cứ chuẩn bị đi, tôi sẽ đợi ngoài này. Khi nào xong tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện với cô chủ."

"Dạ, cảm ơn anh rất nhiều."

Nàng vào dọn dẹp đồ đạc của mình vào tủ, phòng đã được Cat chỉ và dọn dẹp trước đó rồi. Vì Cat sợ để Tú Nghiên ở bệnh viện một mình sẽ nguy hiểm, nên chỉ hướng dẫn Giai Kỳ về phòng rồi nhanh chóng sang thăm em ấy.

Hơn 1 tiếng, Giai Kỳ đã ổn định mọi đồ đạc tại nhà Cat. Nhanh chóng soạn đồ và đến bệnh viện với Tú Nghiên, trong lòng nàng đã rất mong chờ.

"Anh ơi chở tôi đến bệnh viện đi."

"Dạ, vậy thì đi thôi."

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà lớn, cao tầng và hiện đại. Giai Kỳ bước xuống, trái tim đập liên hồi. Đây là bệnh viện nơi Tú Nghiên đang được điều trị. Nàng theo vệ sĩ vào thang máy, đi thẳng lên tầng cao nhất. Cánh cửa thang máy mở ra, một hành lang yên tĩnh hiện ra trước mắt. Vệ sĩ chỉ vào một căn phòng ở cuối hành lang.

"Cô vào đi ạ, cô Tú Nghiên ở trong đó với Cat."

Căn phòng tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ. Tú Nghiên nằm trên giường bệnh, gương mặt gầy đi nhiều nhưng vẫn giữ được nét thanh tú. Mái tóc hồng ấy vẫn không thay đổi, đôi mắt nhắm nghiền. Xung quanh em là những máy móc phức tạp, và một chiếc máy đo nhịp tim đang phát ra những tiếng bíp đều đặn.

Giai Kỳ đứng lặng im, nước mắt bất chợt lăn dài trên má. Nàng đi đến gần, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh buốt của Tú Nghiên. Bàn tay nhỏ bé, từng quen thuộc với những phím đàn, giờ đây lại vô lực đến vậy.

"Tú Nghiên... Tôi đến rồi."

Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn lại.

"Xin lỗi em, tôi đã đến trễ."

Cat thấy như vậy liền tiến đến sau lưng vuốt nhẹ thay cho lời an ủi của chị dành cho Giai Kỳ, rồi sau đó Cat nhẹ nhàng đi ra ngoài để lại khoảng không gian này cho nàng. Dù sao nàng đã đến được đây, nên mọi thứ hãy để nàng bên cạnh Tú Nghiên.

Nàng cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay em. Nước mắt nàng thấm ướt làn da, nóng hổi và mặn chát. Giai Kỳ không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Bao nhiêu nỗi nhớ, lo âu, và sự hi sinh dường như vỡ òa. Nàng gục đầu xuống, những tiếng nấc nhỏ bật ra, nghẹn ngào và đau đớn.

"Tú Nghiên, em phải tỉnh lại... em hứa rồi mà."

Nàng nức nở.

"Em hứa sẽ đàn cho tôi nghe, hứa sẽ cùng tôi đi khắp nơi... Em hứa rồi mà!"

Nàng cứ thế khóc, khóc cho đến khi không còn nước mắt. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng, chỉ còn lại tiếng khóc của Giai Kỳ và tiếng bíp đều đặn của máy đo nhịp tim. Bất chợt, nàng cảm thấy một chút chuyển động từ bàn tay đang nắm. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Tú Nghiên. Đôi mắt nàng mở to, đầy hy vọng.