Chương 65: Quyết định của nàng

Sau khi chuyện vừa xảy ra, cả bốn người cùng ngồi nhìn nhau trong sự căng thẳng. Kaine bắt đầu lên tiếng xin lỗi và kể hết ra mọi chuyện cho Giai Kỳ cùng với hai người bạn của nàng, nhưng có vẻ Ngọc Châu và Nhược Khuê đang bất mãn mọi thứ với gia đình của Tú Nghiên.

"Gia đình anh làm khổ Giai Kỳ của chúng tôi chưa đủ hả?"

"Từ chuyện này sang chuyện khác, giờ thì lại bảo nguy hiểm đến tính mạng của Giai Kỳ."

Ngọc Châu liên tục trách móc Kaine, còn anh chỉ biết cúi đầu không nói thêm điều gì nữa. Lúc này, Giai Kỳ mới nắm tay Ngọc Châu ra hiệu để dừng lại, dù sao vì Tú Nghiên thì nàng chấp nhận cả mà.

"Vậy anh tính làm sao tiếp đây?"

Giọng Giai Kỳ vẫn nhẹ nhàng đến lạ thường, như thể bây giờ có bất kì kế hoạch nào để đánh đổi cho Tú Nghiên nàng vẫn sẵn sàng làm.

Kaine lúc này đang dâng lên dòng suy nghĩ sẽ để cho Giai Kỳ sang Canada chăm Tú Nghiên, dù sao bên đó có Cat vẫn hơn. Anh mới bắt đầu nói với ba người.

"Hay Giai Kỳ em sắp xếp công việc rồi sang đó với Tú Nghiên đi, anh bên này sẽ liên hệ đến bạn anh để cùng nhau giải quyết êm xui vụ này. Qua đó em vừa được chăm Tú Nghiên vừa lại an toàn nữa."

Nhược Khuê lên tiếng.

"Mẹ anh bên đó, anh kêu Giai Kỳ sang để bà ta làm nhục nữa à?"

"Không! Tôi sẽ tìm cách cho bà ấy về nước rồi sẽ sắp xếp chuyến bay cho Giai Kỳ sang đó. Có người sẽ đón Giai Kỳ đến với Tú Nghiên."

Nghe đến việc sang đó với Tú Nghiên, nàng mừng còn không hết. Đó cũng là lí do dạo gần đây nàng còn đi dạy thêm ở trung tâm để tích góp tiền sang đó với em ấy.

"Nếu được vậy thì em đồng ý."

Ngọc Châu ngăn cản.

"Này! Cậu không biết được lỡ bên đó như nào rồi bên phe của Jessi theo dõi cậu thì sao, ai sẽ bảo vệ cậu ở bên đó."

Giai Kỳ cười nhẹ, nhẹ nhàng khoác vai của Ngọc Châu trấn an.

"Không sao, mình lớn rồi mà. Các cậu không cần lo cho mình đâu."

Vì Tú Nghiên bây giờ mới quan trọng nhất với Giai Kỳ, nên chỉ cần gặp được em ấy là nàng đã cảm thấy vui lắm rồi.

“Vậy Giai Kỳ đồng ý nha, anh sẽ liên hệ sắp xếp chuyến bay sớm nhất cho em.”

“Vâng.”

“Cũng muộn rồi, giờ anh sẽ về. Ngày mai anh sẽ sang sớm để đưa vé cho em.”

Nói rồi Kaine tạm biệt cả ba người và rời đi, còn Ngọc Châu và Nhược Khuê lúc này quay sang trách móc nàng.

“Cậu mù quáng lắm rồi Giai Kỳ, bên đó biết đâu được người ta làm gì cậu thì sao?”

“May sẽ tỉnh lại sớm và cũng sẽ hồi phục thôi, cậu không cần phải sang đó làm gì đâu.”

“Châu nói đúng đó, mình thấy cậu đừng nên đi mà suy nghĩ lại đi. Bà Triệu đối xử với cậu đến mức đó mà cậu vẫn ung dung mà sang đó sao?”

Những gì nảy giờ hai người nói đều không sai vào đâu được, nhưng đó là lựa chọn của Giai Kỳ. Và Tú Nghiên cần nàng nên nàng sẽ nhất quyết không thay đổi, sang đó có như nào nàng cũng phải bảo vệ Tú Nghiên bằng mọi cách.

“Mình sẽ đi, các cậu có thể mắng chửi mình thế nào mình cũng chấp nhận. Nhưng hãy để mình sang đó với em ấy, mình nhớ em ấy và muốn được chăm sóc em ấy lúc này. Đây là cơ hội để mình gặp em ấy sau ngày hôm đó.”

“Ok nếu cậu nói vậy thì bọn mình chịu rồi, đó là quyền của cậu.”

Bất lực thật đấy, nhưng Giai Kỳ vẫn là người thân yêu của các cậu ấy nên dù sao cũng chẳng thể bỏ mặc như vậy được.

“Thế có gì phải gọi về đây cho mình biết nữa.”

“Các cậu cũng giúp anh Kaine một tay nha.”

Nói xong cả ba người cùng lên phòng soạn đồ cho Giai Kỳ để chuẩn bị xuất phát sang đấy với Tú Nghiên.

Tại Canada…

Tình trạng của Tú Nghiên giờ cũng đã qua cơn nguy hiểm, được đưa vào phòng VIP để tiện chăm sóc và theo dõi. Nhưng vẫn chưa thể tỉnh dậy ngay lúc này, xung quanh toàn là những vết băng bó cùng với kim chi chít ở tay để truyền dịch vào cho em. Nhìn con người ấy có thể gọi là xót xa.

Bà Triệu ngồi nhìn con gái của mình trong thầm lặng, nhìn vào gương mặt đang cùng với máy thở hoạt động lòng bà cảm thấy đau đớn.

“Tại sao con lại đi yêu một người con gái? Mẹ cũng có nổi khổ riêng của mẹ nên mẹ phải làm như vậy?”

“Có lẽ mẹ đã sai rồi…”

Bà nắm chặt tay Tú Nghiên thì thầm, tiếng chuông điện thoại rung lên. Là cuộc gọi từ Kaine gọi đến.

“Sao rồi con, mọi chuyện ổn chứ?”

“Dạ ổn, nhưng mẹ phải về gấp để giải quyết một số vấn đề cùng ba.”

“Nhưng còn May thì sao, mẹ không yên tâm về khi con bé chưa tỉnh dậy.”

“Mẹ yên tâm, có Cat cơ mà. Xong việc rồi mẹ qua lại với em.”

Bà Triệu chần chừ một lúc rồi cũng đồng ý, Kaine đã đặt vé sẵn cho bà xong hết mọi thứ. Ngày mai bà chỉ cần đến sân bay và về thôi, sau đó sẽ có chuyến bay của Giai Kỳ bay sang Canada sau chuyến của bà khi đáp xuống lại Việt Nam.

Sau đó, Kaine liền gọi ngay cho Cat và nói hết mọi chuyện cho chị nghe để chị sẽ sắp xếp đưa bà Triệu ra sân bay sau đó sẽ đón Giai Kỳ sang bệnh viện rồi ở tạm chỗ chị ít hôm.

“Anh cảm ơn nhiều nha Cat, lần này không có em anh cũng chẳng biết sao.”

“Không sao, mình cũng như là gia đình rồi mà.”

Anh cảm ơn Cat không xuể, vì có chị nên mọi chuyện cũng dễ hơn. Sau đó ngắt máy, anh bắt đầu liên hệ với người bạn đã lâu của mình làm bên hình sự giờ thì đã mở công ty chuyên về vệ sĩ. Cùng trao đổi và vạch trần những gì mà mẹ con Jessi sẽ chuẩn bị thực hiện.