Kaine đặt chân xuống sân bay tại Việt Nam, trái tim anh như lửa đốt. Mấy tiếng đồng hồ trên máy bay dài đằng đẳng như cả thế kỷ, trong đầu an không ngừng hiện lên dòng tin nhắn lạnh lùng và khuôn mặt lo lắng của Giai Kỳ. Anh biết, Jessi không chỉ nói suông, và gia đình Jessi đủ khả năng để thực hiện những lời đe dọa đó.Anh vội vã bắt taxi, điện thoại không ngừng gọi cho Giai Kỳ. Nhưng không ai bắt máy, linh tính mách bảo điều chẳng lành.
"Chở tôi đến địa chỉ này nhanh nhất có thể!"
Kaine vội nói với tài xế, đọc địa chỉ nhà Giai Kỳ.
Cùng lúc đó, tại căn hộ sang trọng ở trung tâm thành phố, Jessi đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ, gương mặt nở một nụ cười đắc thắng.
Bên cạnh cô ta là Viễn Chí, con trai của bà, một thanh niên có vẻ ngoài bảnh bao nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ ngông cuồng và tàn nhẫn.
"Thế nào rồi mẹ? Thuận lợi chứ?"
Viễn Chí hỏi Jessi giọng đầy vẻ tự mãn.
Jessi nhếch mép.
"Chỉ là một con nhỏ giáo viên quèn, chẳng đáng bận tâm. Đã có người của mẹ theo dõi cô ta rồi. Chắc chắn Giai Kỳ sẽ biến mất một cách êm đẹp, không để lại dấu vết."
"Tốt rồi, miễn ra tay trước khi Tú Nghiên điều trị ở Canada thành công. Con bé mà biết được người bạn đời của nó như vậy sẽ không tha cho chúng ta đâu."
Jessi vẫn nghênh ngang bình thản nói với Viễn Chí.
"Con cứ yên tâm, tình trạng bên đó có người báo lại với mẹ là con bé đang giành giật sự sống. Tai nạn cỡ vậy sao mà tỉnh lại nhanh chóng được."
"Phải loại bỏ tất cả những chướng ngại vật trước khi Tú Nghiên trở về. Con bé đó phải là của con, Viễn Chí à! Chỉ có thế, liên minh của hai gia đình chúng ta mới vững chắc được."
Viễn Chí nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Hắn không yêu Tú Nghiên, nhưng vì mẹ hắn cần cô bé cho những tham vọng của mình. Và hắn ghét bất kì ai cản đường hắn.
"Giai Kỳ chỉ là bước đầu thôi, còn Triệu gia, ta cũng sẽ có cách để họ phải nghe lời."
Phía bên này, cuộc đua chống lại thời gian với Kaine vẫn đang diễn ra. Khi Kaine đến được trước nhà Giai Kỳ, anh thấy chiếc xe hơi màu đen đậu khuất trong góc, kính xe tối đen. Một dự cảm không lành ập đến. Anh vội vã ấn chuông cửa nhà Giai Kỳ liên hồi nhưng không có tiếng đáp lại bên trong, cánh cửa hé mở.
Kaine đẩy cửa bước vào, căn phòng trống rỗng, đồ đạc vẫn nguyên vẹn, nhưng có một sự hỗn loạn nhỏ ở bàn làm việc phòng khách. Vài cuốn sách rơi dưới sàn, và một chiếc bút chì lăn lóc. Điều này không giống Giai Kỳ, một người luôn gọn gàng, ngăn nắp.
Anh vội vàng lục lọi khắp phòng. Trên bàn làm việc, có một tờ giấy thông báo của một trung tâm dạy học gần sát trung tâm thương mại nội thành.
Vì dạo gần đây, nàng cũng đi dạy để kiếm thêm tiền ấp ủ việc sang Canada chăm sóc cho Tú Nghiên nên đã đi làm cũng được kha khá ngày vào buổi tối.
Kaine lập tức gọi điện cho Minh Triết để hỏi về việc trung tâm mà nàng đã đi dạy.
"Alo, em biết trung tâm của Giai Kỳ đang dạy không?"
"Dạ không anh, nhưng địa chỉ dễ tìm lắm anh cứ đi theo map là được."
Kaine lại lao xuống xe, tim đập thình thịch. Anh biết mình đang chạy đua với thời gian.
Tại trung tâm dạy thêm, Giai Kỳ vừa kết thúc lớp học cuối cùng. Nàng cất giáo án vào túi, mỉm cười chào tạm biệt học trò. Khi nàng bước ra khỏi cổng, trời đã tối hơn so với khi nảy.
Một chiếc xe van màu đen đột ngột dừng lại trước mặt nàng. Hai người đàn ông cao lớn, bịt mặt, nhanh chóng bước xuống. Giai Kỳ chưa kịp phản ứng thì đã bị một bàn tay bịt miệng, tay còn lại siết chặt cánh tay nàng.
"Buông ra!"
Nàng cố giãy giụa, nhưng vô ích. Hai người đàn ông khỏe hơn nàng nhiều.
Họ lôi nàng về phía chiếc xe van. Giai Kỳ tuyệt vọng nhìn quanh, nhưng con phố đã vắng người và cách một góc của trung tâm thương mại.
Một chiếc taxi đang lao tới, nhưng dường như quá xa để có thể nhìn thấy cảnh tượng này.
Đúng lúc đó, một chiếc xe khác lao tới với tốc độ kinh hoàng, đâm sầm vào đuôi chiếc xe van. Tiến va chạm chói tai vang lên, khiến hai người đàn ông giật mình buông lỏng tay Giai Kỳ.
Kaine bước ra từ chiếc xe vừa gây tai nạn, mặt anh lạnh lại, ánh mắt rực lửa.
"Buông cô ấy ra!"
Kaine gầm lên, lao về phía họ.
Hai người đàn ông lạ mặt nhìn Kaine, rồi nhìn chiếc xe van bị hư hỏng nặng, chúng biết không thể tiếp tục kế hoạch. Chúng nhanh chóng bỏ lại Giai Kỳ, nhảy lên một chiếc xe máy đang đợi sẵn và biến mất trong màn đêm.
Giai Kỳ ngã khuỵu xuống, thở hổn hển. Kaine vội vàng chạy đến đỡ nàng dậy, ôm chặt lấy nàng vào lòng.
"Giai Kỳ! Em có sao không? Anh xin lỗi, anh đã đến muộn."
Kaine nói, giọng anh đầy lo lắng và ân hận.
Giai Kỳ bám chặt lấy anh, cả người run rẩy.
"Kaine...em không sao...cảm ơn anh...cảm ơn anh..."
Kaine nhìn chiếc xe van bị bỏ lại, rồi nhìn về phía con đường mà hai kẻ lạ mặt đã tẩu hoát. Anh biết, đẩy chỉ là khởi đầu. Cuộc chiếc này sẽ còn cam go và nguy hiểm hơn rất nhiều. Jessi và Viễn Chí sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
"Sao anh về đây thế?"
Cả hai vừa đi đến nơi để gọi xe về vừa hỏi chuyện nhau, Giai Kỳ thắc mắc sao anh ở đây và xuất hiện một cách nhanh chóng như vậy.
Kaine lúc này mới kể hết mọi chuyện cho Giai Kỳ nghe, nàng nghe xong có chút sốc và hoảng sợ. Đúng là người giàu sẽ có những quy tắc ngầm với những cuộc chơi riêng mà người ngoài không thể biết được.
"May sao rồi anh?"
"Vẫn còn trong phòng cấp cứu, nhưng bây giờ vẫn chưa biết được. Có gì Cat và mẹ sẽ cho anh hay, giờ về nhà thôi."
Hai người lên xe và về nhà của Giai Kỳ.
Xe vừa đổ đến nhà, nàng đã thấy Ngọc Châu cùng với Nhược Khuê trong nhà của mình. Cả bốn người nhìn nhau và ngồi đối mặt ở phòng khách như thế.
"Sao anh còn đến đây? Gia đình anh chẳng phải sỉ nhục Giai Kỳ của chúng tôi sao?"
Ngọc Châu tức giận nên đã lên tiếng trước trách móc.
"Tôi thay mẹ tôi xin lỗi, nhưng bây giờ hai người cùng với Giai Kỳ giúp tôi kể cả Tú Nghiên được không?"
Hai người nhìn sang Giai Kỳ và nàng chỉ gật đầu chẳng nói gì, không khí giờ cũng căng thẳng không kém.