Chương 62: Lời hứa sẽ đợi

Ánh sáng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu vào gương mặt Giai Kỳ đang tựa đầu vào mép giường. Nàng không ngủ, chỉ nhắm mắt để trái tim thôi đau trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Đêm qua, từng hồi chuông điện thoại, từng tiếng nói từ nhóm bạn, từng ký ức về ánh mắt Tú Nghiên cứ trở đi trở lại trong đầu nàng như những đoạn phim tua chậm.Giai Kỳ nhẹ nhàng mở điện thoại. Màn hình hiển thị bức ảnh chụp hai người cùng nhau trong một chiều mưa, khi Tú Nghiên còn mỉm cười, còn gọi nàng là "vợ".

"May à, em phải sống. Em nợ tôi một cái nắm tay thật chặt nữa mà."

Nàng bước ra khỏi phòng, thấy mọi người đã dọn dẹp gọn gàng. Chỉ còn một tờ giấy nhỏ do Yến Khoa để lại:

"Bọn mình để phần cháo trong bếp. Nhớ ăn nhé, cô giáo không được gục đâu."

Nàng bật cười nhẹ, rồi lặng lẽ ra ngoài. Trời hôm nay không nắng, như đồng cảm với lòng nàng.

Tại sân bay, chiếc xe chở Tú Nghiên đang tiến vào khu vực ưu tiên. Gương mặt nhợt nhạt của cô bé vẫn nằm bất động sau lớp mặt nạ dưỡng khí, mọi thứ được cố định cẩn thận, chỉ nghe thấy tiếng máy thở và tín hiệu nhịp tim đều đều.

Kaine đứng bên cạnh lo lắng vì đang nghĩ liệu Giai Kỳ có đến đây không, trong khi bà Triệu chỉ im lặng, ánh mắt đầy nặng nề. Nhưng không ai biết, trong lòng bà lại đang nổi lên một cuộc chiến khác – giữa sĩ diện và tình mẫu tử.

Mọi người đều đang có mặt ở sân bay để đưa Tú Nghiên sang Canada điều trị, nhóm bạn của em cũng đã có mặt nhưng sao lại thiếu vắng một người quan trọng thế này.

Minh Triết đến gần Kaine rồi hỏi nhỏ vào tai anh.

"Cô ấy không đến sao anh?"

"Chắc là không rồi, có thể thấy mẹ anh như vậy nên không đến cùng em ấy."

Cả đám đứng trông chờ nàng đến nhưng có vẻ không khả quan vì đã gần sát giờ bay rồi.

Chiếc máy bay gần cất cánh cũng là lúc tiếng chuông điện thoại của Kaine reo lên, chính là lúc này Giai Kỳ đã gọi đến.

"Kaine, em... em có thể nói chuyện với May một chút được không?”

Kaine nhìn qua y tá liền thấy sự đồng ý nhẹ nhàng từ các cô ấy liền đưa điện thoại sát vào tai Tú Nghiên.

"May à! Giai Kỳ gọi cho em đây!"

Trong điện thoại, giọng Giai Kỳ run run, nhưng dứt khoát:

“Em nghe tôi nói nhé... Tôi không thể đi cùng em được. Nhưng tôi sẽ đợi. Tôi sẽ chờ ở đây, từng ngày, từng giờ… cho đến khi em khỏe mạnh và quay trở lại. Nếu em tỉnh dậy, đừng quên tôi là người đầu tiên luôn bên cạnh em. Nếu em quên, tôi sẽ nhắc lại – bằng tất cả những điều tụi mình đã trải qua.”

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng máy thở vang đều đều. Nhưng ở khóe mắt Tú Nghiên, một giọt nước mắt chầm chậm rơi xuống.

Kaine lặng người.

[Chắc em ấy đã nghe thấy.]

Trên máy bay, Tú Nghiên vẫn nằm bất động, nhưng khóe mắt em vẫn còn vương lại một giọt nước mắt. Giọt nước mắt đó không phải của sự tuyệt vọng, mà là của niềm hy vọng, của sự biết ơn. Tú Nghiên đã nghe thấy lời của Giai Kỳ, đã cảm nhận được tình yêu và sự chờ đợi của nàng. Lời hứa của Giai Kỳ, âm thầm và mạnh mẽ, đã bay theo em, xuyên qua những tầng mây, đến một đất nước xa xôi, nơi em sẽ chiến đấu để giành lại sự sống.

Kaine và bà Triệu cũng đã yên vị ở khoang hành khách để bắt đầu đến thẳng nơi chữa trị cho Tú Nghiên. Bỗng bà quay sang hỏi Kaine một cách nghiêm túc.

"Con có thấy mẹ quá đáng không?"

"Nói như nào mẹ nhỉ? Có thể với vai trò người mẹ thì mẹ đúng khi cố ngăn cản hai người đến với nhau, nhưng với vai trò là một người ngoài thì mẹ sẽ cảm nhận và thấy rõ hơn hai đứa đang rất hạnh phúc."

"Bọn chúng không sai đâu mẹ à! Chỉ do cách thương con của mẹ quá khác với những người mẹ khác."

Kaine lần này quyết tâm mà nói rõ cho bà hiểu ra được vấn đề giữa Tú Nghiên và Giai Kỳ đều từ bà mà ra, thay mặt em gái mình không phải để chất vấn mà chỉ để cho bà thấy được cách bà làm như vậy thật sự không tốt cho con của mình.

"Nhưng ông trời sinh ra thì phải có nam có nữ, không thể đi trái với quy luật của tạo hóa."

Kaine mỉm cười rồi nói với bà như một người bạn tâm sự.

"Con cái là của trời cho, nhưng giới tính là của bọn chúng quyết định. Khi trời ban May đến với gia đình chúng ta thì con bé không được lựa chọn giới tính rồi mẹ à, vậy thì tại sao chúng ta phải bắt nó đi theo lời chúng ta nói được?"

"Mẹ biết, nhưng chúng ta là người trong giới làm ăn. Tay to ông lớn bà nọ, mình đâu để họ dè bỉu là có đứa con bệnh hoạn như vậy?"

"Ông lớn bà cả gì con không cần biết, nhưng chúng ta đều là con người bình đẳng giới với nhau cả mà. Sỉ diện không ăn được đâu mẹ, nó có thể hại gia đình chúng ta. Chẳng hạn như bây giờ, cái gọi là sỉ diện của mẹ thì con bé phải đang tranh giành sự sống rồi."

Kaine dứt lời thì cũng là lúc bà im lặng chẳng nói thêm lời nào nữa, bà rơi vào trầm tư và suy nghĩ của mình. Kaine đã nói hết lời rồi, chỉ mong bà có thể hiểu và suy nghĩ lại về việc này.

"Nếu mẹ muốn May hạnh phúc, mẹ cứ để nó yêu đi. Rồi cuộc đời nó hãy để nó vẽ cho xinh."

Và rồi chuyến bay sau hơn mấy tiếng đã trôi qua cuối cùng đã đáp xuống sân bay Vancouver, y tá và bác sĩ cũng đã được Cat sắp xếp sẵn trước sân bay.

"Anh Kaine, bác gái, đây này."

Giọng Cat vang lên và một số bác sĩ đến nhẹ nhàng đẩy giường bệnh của Tú Nghiên lên xe và đưa về bệnh viện điều trị.

"Cảm ơn con nha Cat, may là có con ở bên này."

"Dạ không sao, mình người nhà cả mà bác."

Và họ nhanh chóng đến bệnh viện sau chiếc xe cấp cứu đang đưa Tú Nghiên vào chăm sóc. Trên đường đi, bà Triệu kể hết mọi việc cho Cat nghe rồi chị ấy chỉ biết lắc đầu.

"Bác đừng gò bó em nó quá, để chúng ta sẽ phải hối hận đấy."

"Ừm."

Tiếng "ừm" nhẹ nhàng mà thất vọng ấy nhỏ nhẹ, và rồi cả ba người ngồi chờ ngoài phòng bệnh để bác sĩ chăm sóc.

Ở bên này may mắn là có Cat và Kaine nên việc giao tiếp tiếng anh sẽ đỡ khó khăn hơn một tí.

*Ghi chú*

(Dù là chuyển cảnh ở Canada nhưng mình vẫn sẽ ghi thoại tiếng việt để cho mọi người thuận tiện trong việc đọc truyện hơn nha. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình)