Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Rồi Ta Sẽ Lại Yêu

Chương 61: Chuyến biến nặng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ông Triệu và Kaine nhận được cuộc ấy liền tức tốc chạy đến bệnh viện không do dự, Kaine biết nếu dồn đến bước đường cùng thì chuyện gì Tú Nghiên cũng đều dám làm.

Minh Triết, Di Di, và Nhã Uyên hay tin từ Kaine cũng nhanh chóng chạy xe đến bệnh viện. Trên xe Di Di lại hỏi Nhã Uyên.

"Sao mọi chuyện lại trở nên như thế này chứ?"

"Mình nghĩ bản thân hai người ấy đã quá mệt mỏi rồi, chắc vì Giai Kỳ nên May cái gì cũng làm."

"Cậu ta ngốc thật, yêu chẳng chừa con đường lui cho bản thân."

Truyền thông cũng bắt đầu đưa tin con gái nhà họ Triệu xảy ra tai nạn kinh hoàng tại một góc nhỏ trong thành phố. Báo liên tục được truyền ra, và đương nhiên Nhược Khuê, Yến Khoa và cả Ngọc Châu đã hay được tin. Yến Khoa gọi đến cho Ngọc Châu.

"Cậu có liên lạc được với Giai Kỳ không?"

"Không, chắc bọn mình phải sang đó thôi."

Cả ba người hẹn nhau và sang đến nhà nàng, nhưng dĩ nhiên tình trạng Tú Nghiên như này thì làm sao mà Giai Kỳ ở nhà được.

"Trước mắt tụi mình ở đây đợi cậu ấy về, sang bệnh viện thì cũng không giúp được gì."

Tại bệnh viện, chiếc băng ca ấy được thay thành một chiếc giường bệnh. Y tá bắt đầu đẩy Tú Nghiên vào trong phòng cấp cứu nhanh chóng, gương mặt ấy giờ đã nhợt nhạt, vết thương ở trán cứ thế mà chảy máu không ngừng. Đôi bàn tay kia cũng đã có vết thương trầy và đẫm máu, Giai Kỳ túc trực bên cạnh không rời.

"Người nhà ở ngoài, khi nào xong chúng tôi sẽ thông báo."

Giai Kỳ lại hàng ghế ngồi nhìn vào căn phòng ấy, chỉ có đèn trên cánh cửa đáp lại và cứ ở mãi màu đỏ.

"Nếu như tôi không dùng những lời lẽ ấy thì có lẽ không xảy ra chuyện như thế này rồi."

Bà Triệu vẫn đứng đó, gương mặt không còn là những nụ cười đắc ý nữa mà thay vào đó là sự lo sợ. Sợ con gái mình sẽ bỏ mình đi, nhưng vẫn không quên quay sang trách móc và đổ hết mọi việc lên đầu nàng.

"Chính cô đã hại con bé."

Chỉ những lời nói ấy mà bà không hề thấy ngượng miệng, rõ ràng mọi chuyện bắt nguồn từ bà cấm cản và tìm mọi cách chia rẽ, đến độ sáng nay bà đi trước một bước để thao túng Giai Kỳ. Mà bây giờ thì đổ hết mọi thứ về nàng.

Ông Triệu và Kaine đã đến, nhìn vào căn phòng ấy ai nấy đều lo lắng và mong Tú Nghiên sẽ không sao.

"Bà! Có chuyện gì vậy? Sao con bé lại thành ra như thế này?"

Đến nước này bà cũng chẳng hề giấu ông nữa, kể hết mọi thứ từ ngày bà phát hiện ra hai người đang quen nhau đến việc bà ngăn cản.

Khi nghe được hết mọi chuyện, ông Triệu tức giận đến mức phải cố kiềm nén lại, chỉ cần thêm một tí nữa có thể ông sẽ chửi bà mất.

"Con cái nó yêu ai thì bà cứ để nó yêu, gái hay trai đều được hết. Tôi không phản đối vì đó là con tôi, miễn nó được hạnh phúc là được rồi."

"Ông rồi cũng như họ mà thôi, vậy còn những người đối tác họ sẽ nói gì hay bàn tán ra sao?"

"Bà sỉ diện quá mức rồi, bản thân công ty ta không cần những người nâng đỡ. Nếu được thì họ kí hợp đồng, còn không thì thôi. Không liên quan đến con bé có yêu ai hay không mà họ kí."

Nói với bà dứt câu, ông quay sang Giai Kỳ, nhìn nàng với gương mặt hiền dịu.

"Cô giáo, tôi xin lỗi vì bà nhà của tôi có chút cư xử không đúng. Từ giờ cô với con bé cứ yêu đi, tôi không ngăn cản đâu."

"Ông..."

Bà tức giận nhưng ông Triệu vừa quay sang thì bà cũng đành thôi.

"Nếu ông như vậy thì tôi nhất quyết ngăn cản."

"Bà cứ như vậy đi rồi đến khi con bé có chuyển biến xấu thì người hối hận sẽ là bà."

Rồi ông gác lại không nói về vấn đề này nữa, lo tập trung vào việc đợi kết quả từ bác sĩ.

Cả đám liền ủng hộ ông Triệu, nhìn nhau cười vì nghĩ nếu có ông thì sẽ đỡ ra cho hai người biết bao nhiêu.

Hơn 30 phút, bác sĩ đi ra với vẻ mặt khá nghiêm trọng.

"Chúng tôi có thể không đủ máy móc để điều trị, vì cô bé bị chấn thương phần đầu có thể ảnh hưởng đến não. Ngoài ra tay và chân của cô ấy cũng có phần tổn thương do mất máu khá nhiều. Theo lời khuyên thì mọi người nên đưa cô bé đến bệnh viện lớn hơn, hoặc có thể là ra nước ngoài điều trị."

Giai Kỳ ngã xuống ghế, không tin đó là sự thật. Nàng bây giờ chỉ muốn chạy vào bên trong ôm Tú Nghiên mà thôi, nhưng có lẽ không còn cơ hội đó nữa rồi.

"Vậy bác sĩ nếu chuyển đi sang nước ngoài có ổn hơn và hồi phục được không ạ?"

"Có! Tôi có biết một bệnh viện nước ngoài khá nổi tiếng ở Canada, nếu gia đình đồng ý tôi sẽ đi theo cùng để đảm bảo tình trạng của cô bé trên đường đi."

Vừa hay, Cat là con của chú Nhân cũng đang du học bên đó. Kaine liền gọi cho Cat báo tin, chị ta liền đồng ý và kêu đi càng sớm càng tốt.

"Vậy bác sĩ cứ làm thủ tục cho con tôi chuyển viện, gia đình tôi sẽ sắp xếp chuyến bay sớm nhất."

Ông Triệu hẹn bác sĩ và nhanh chóng gọi điện mọi thứ sắp xếp để đưa Tú Nghiên sang đó sớm nhất có thể, bà Triệu được phen trời giúp rồi nếu đưa Tú Nghiên qua đó thì đồng nghĩa cũng chia cắt nàng và em không thể gặp nhau.

"Cô giáo, cô sang đó với con bé luôn nha. Tôi sẽ đặt vé cho cô."

Bà Triệu liền ngăn cản.

"Không, tôi sẽ đi theo. Người ngoài thôi mà ông chi cho họ dữ vậy."

"Mẹ! Sao mẹ nói như vậy được."

"Chứ nói sao mới được với hạng người này."

Giai Kỳ biết bản thân mình ở đâu kia mà, nên làm sao dám đòi hỏi hơn được.

"Dạ thôi ạ, khi nào May về rồi con sẽ đến thăm. Vậy giờ con xin phép gia đình con về."

Nàng lặng lẽ rời đi, cả đám cũng nhanh chóng chạy theo nàng vì biết khi nảy nàng đi cùng Tú Nghiên trên xe cứu thương. Vừa hay xe Minh Triết còn trống chỗ.

"Cô ơi, để em chở cô về."

"Cảm ơn em, để tôi tự về được rồi."

"Cô đừng ngại, coi như em chở cô về thay May đi."

Nàng nghe vậy cũng đồng ý, giờ đây nàng như chẳng thể có sức sống nào nữa. Nàng nghĩ nếu sang đó có cơ hội tốt thì chắc gì Tú Nghiên đã trở về, có lẽ duyên của họ chỉ đến đây là đủ rồi.

Tại bệnh viện, mọi thứ chuẩn bị cho Tú Nghiên đều hoàn tất. Cái gì khó thì đã có tiền giải quyết hết tất cả. Chốt giờ bay sẽ là 9h sáng ngày hôm sau, còn hôm nay sẽ cố gắng để Tú Nghiên thở với máy thở oxi cầm cự.

Lần này đi là có Kaine và bà Triệu, còn ông Triệu sẽ ở lại đây để giải quyết việc của công ty cùng với các nhà báo.

Giai Kỳ về đến nhà, thấy hai chiếc xe quen thuộc liền biết ai đang đến và ở trong nhà mình.

Vừa bước vào đã nhìn thấy đồ ăn đã có sẵn trên bàn cùng với những người bạn của mình.

"Các cậu..."

"Mình biết cậu vừa ở đâu về mà."

Giai Kỳ không kiềm được nữa mà chạy đến ôm cả đám mà khóc nấc lên.

"Mình mất em ấy rồi, em ấy được đưa ra nước ngoài điều trị. Mình thật sự quá tệ."

Nhanh chóng kể rõ mọi chuyện cho cả đám nghe để cùng nhau giải quyết, Yến Khoa nhìn bạn mình dần trở nên như vậy đã xót không thôi.

"Đừng khóc nữa, hãy để em ấy điều trị và mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Nếu sau khi hồi phục em ấy còn yêu cậu, sẽ tự khắc đi tìm cậu mà thôi."

Giai Kỳ được an ủi và cố gắng bình tĩnh lại mọi chuyện, vội lên phòng chẳng nói thêm lời nào.

"Các cậu ăn đi, mình muốn một mình."
« Chương TrướcChương Tiếp »