Sáng ngày hôm sau, cũng chính là ngày mà họ phải đối mặt với bà Triệu thêm lần nữa. Cả buổi sáng bà Triệu vẫn bình thản ở nhà như đang trông ngóng điều gì đó, một lúc sau cả đám bạn của Tú Nghiên đến theo như kế hoạch.
"Dạ chào bác tụi con đến chơi với May."
Bà Triệu lấy làm lạ và nhận ra điều gì đó không đúng ở đây, liền hỏi Minh Triết.
"May không có ở nhà, các cháu biết mối quan hệ giữa cô chủ nhiệm với con bé đúng không?"
"Dạ không, tụi con còn không hề biết được May quen ai hay làm gì. Do May không chịu chia sẻ với tụi con."
Minh Triết nhanh chóng nhảy số và nói với bà như thế, nghĩ lại thì bà thấy có vẻ đúng. Vì tính cách của Tú Nghiên bà biết nếu có gì thì sẽ tự chịu những điều mình đã gây ra.
Thôi các cháu ở chơi hay về cũng được, May nó chẳng có ở đây mấy ngày nay rồi. Giờ bác có việc phải ra ngoài, ở lại chơi với Kaine cũng được.
"Dạ bác đi cẩn thận."
Và rồi bà Triệu cùng với hai tên vệ sĩ chạy thẳng đến nhà Giai Kỳ, lúc này Nhã Uyên nhắn tin đến báo tin là bà đang đến nhà họ.
"Hai người mau chuẩn bị đi, bà ấy sắp đến rồi đấy!"
Tú Nghiên nhận được tin nhắn liền hít một hơi thật sâu, Giai Kỳ vẫn còn loay hoay trong bếp làm bánh crep cho Tú Nghiên. Em nhanh chóng chạy xuống để nói với nàng rằng mẹ mình sắp đến.
"Này, mẹ em đang đến rồi."
Giai Kỳ lúc này như buông bỏ hết mọi việc dang dở, quay sang nhìn vào Tú Nghiên.
"Tôi nghĩ cứ nên nói chuyện thẳng thắn với bà ấy và không cần phải diễn đâu."
"Cô nghĩ sẽ ổn không?"
"Cứ như vậy đi, vì tôi biết dù sao bà ấy cũng tìm mọi cách khác thôi mà."
"Vậy cô muốn từ bỏ em hả?"
Nói đến đây, Tú Nghiên rưng rưng và những giọt nước mắt lại sắp tuôn ra.
Giai Kỳ ôm em vào lòng như dỗ dành và an ủi.
"Chúng ta không thay đổi được hiện tại, nhưng tương lai chúng ta có thể vẽ sang câu chuyện khác."
"Đừng....đừng nói với em những lời như thế."
Tú Nghiên sợ nàng nói ra những câu mà chia ly hay không thể tiếp tục nữa. Em ngã xuống nền mà bật khóc nức nở, nhưng phải làm gì đây vì mọi thứ dường như đã hết cách rồi.
"Chẳng phải...hức...cô nói sẽ cùng em cố gắng mà."
Tiếng xe đã đổ trước cổng nhà Giai Kỳ, bà ấn chuông liên tục. Hai người biết bà đã đến và nhanh chóng ra mở cửa.
"Con tôi đâu rồi?"
"Dạ em ấy ở trong."
Bà tiến vào, nhìn đứa con gái của mình đang ngồi dưới nền mà khóc nức nở không ngừng.
"Đừng diễn nữa, ta sinh ra con nên ta biết con đang làm gì đấy."
"Còn cô, có vẻ như ba ngày là đủ rồi nhỉ? Giờ thì hãy để con tôi trở về đúng nơi của nó."
Giai Kỳ hít một hơi thật sâu, cảm giác mệt mỏi bao quanh chính mình. Nàng bây giờ như đã chết trong tâm vậy, không biết nên vùng vẫy giành lấy tình yêu của mình, hay là để cho Tú Nghiên trở về với cuộc sống ban đầu.
"Cô...đừng để em đi mà, chẳng phải chúng ta nói sẽ cùng nhau sao?"
Giai Kỳ ngồi xuống bên cạnh Tú Nghiên ôm em vào lòng và dặn dò.
"Giờ em ngoan, coi như chúng ta đến đây được rồi. Điều tốt nhất thì tôi sẽ đánh đổi cho em."
Bà đứng đó mà nhìn đôi uyên ương này mà đắc ý, chẳng phải tốn công và chẳng phải làm gì. Chỉ nhìn như vậy thì cũng đủ hả hê mà tách hai người ra khỏi nhau là đủ rồi.
"Em sẽ không đi đâu hết, em sẽ ở đây."
"Mau về với gia đình em đi, tôi không xứng với em nữa rồi."
"Sao hôm nay cô kì vậy? Chẳng phải lời nói những ngày trước đều là giả hết sao?"
"Đúng vậy, tôi tệ lắm. Trước đó tôi có nói rồi nhưng em cố chấp đâm đầu vào mà."Người như em quá trẻ con, tôi không thể yêu một người như vậy được."
"Vả lại thời gian qua tình cảm này tôi chỉ nghĩ đơn thuần là hơn mức cô trò thôi, coi như tôi tệ đến mức độ này đi."
"Tôi chỉ đang lợi dụng em để có được quần áo và tiền đấy."
Tú Nghiên nhìn nàng với đôi mắt ngấn lệ, không tin nàng có thể nặng lời đến như vậy. Chưa thể chấp nhận được những việc mà nàng đã nói.
"Cô...thật sự nghĩ như vậy."
Nàng bây giờ như trở thành một con người khác, cũng không còn đi đúng kế hoạch như đã bàn nữa. Những lời nói ấy đều là thật khi nàng thốt ra.
"May! Về thôi, cô ta chưa đủ tệ với con sao?"
Bà Triệu lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt này.
"Con không về, mẹ đi mà về một mình."
"Con dám ăn nói với mẹ như vậy hả?"
"Tại sao con không dám, cuối cùng không một ai hiểu tôi cả."
Tiếng hét thật lớn của Tú Nghiên và em đứng dậy chạy thật nhanh ra ngoài cổng. Bà sợ con mình có ý định xấu liền ra hiệu cho hai tên vệ sĩ chạy theo, nhưng....
*Tiếng thắng xe gấp gáp*
Tú Nghiên nghĩ quẩn và chạy lao vào một tiếng taxi đang chạy trên đường với tốc độ khá nhanh, người trong xe hoảng loạn và thắng lại nhưng đã không kịp nữa rồi. Chỉ còn mỗi thân xác đau đớn ấy nằm ở giữa đường và những người xung quanh đến xem tình hình mà thôi.
Hai tên ấy cũng không thể nhanh hơn khi tốc độ mà Tú Nghiên lao ra, nhanh chóng chạy lại nhà báo tin cho bà.
"Cô đấy! Biết làm như vậy là tốt, ít ra cô như vậy thì con tôi không còn yêu cô nữa."
"Vừa chơi tâm lí vừa đứng im chẳng hề ra tay, quá lời rồi."
Bà vừa cười đắc ý thì hai tên ấy chạy vô gấp gáp báo tin cho bà.
"Bà chủ, cô chủ....xe tông cô ấy ở phía trên kia, chúng tôi không kịp đến..."
Bà sững người, Giai Kỳ cũng vậy. Cả hai nhanh chóng lao đến nơi mà Giai Kỳ đang nằm đấy, mọi người đến và kiểm tra gọi xe cấp cứu đến.
Thân xác ấy đau đớn và máu ở đầu cứ chảy không ngừng, dường như chỉ còn hơi thở yếu ớt để kiềm lại sự sống mà thôi.
Giai Kỳ lao đến ôm Tú Nghiên vào lòng mà khóc thật nhiều.
"May! May! Tỉnh dậy đi...tôi...xin lỗi."
Nàng cảm thấy bản thân mình thật tệ và xấu xa, còn bà Triệu đứng đó gọi điện cho Kaine và ông Triệu đến.
Hơn 10 phút xe cấp cứu đã đến và đưa em lên băng ca mà chở gấp đến bệnh viện, hiện trường cũng được mọi người sắp xếp ổn thỏa.
Bà cùng với Giai Kỳ lên xe cứu thương đi đến bệnh viện cùng em, lúc này chẳng ai quan tâm hai người có mâu thuẫn gì hay không. Nhưng chắc rằng trong lòng cả hai đều đã hối hận tột cùng.
[Nếu tôi nói với em mọi chuyện trước thì đã không như thế này rồi.]
Thật ra, Giai Kỳ như vậy cũng là vì nhận được cuộc gọi từ bà Triệu gọi đến sáng sớm. Bà thao túng và uy hϊếp nàng để nàng nói ra những lời tổn thương đến Tú Nghiên, nói chung bà làm mọi cách để Giai Kỳ phải sợ. Vì là người chẳng có quyền thế nên vì an toàn của Tú Nghiên và hành trình du học của em nên nàng mới nói những lời như vậy. Nhưng có lẽ bà Triệu đã đi quá xa với kế hoạch của mình.
Trên chiếc xe cứu thương ấy, đôi bàn tàn của Giai Kỳ nắm thật chặt bàn tay lạnh lẽo của Tú Nghiên, chiếc lắc tay mà nàng mua tặng em vẫn chưa hề tháo ra và nó đã dính máu vào chiếc lắc tay ấy.
"Em...tôi đã hại em rồi."