Chương 59: Đêm trước giông bão

Mặt trời dần lên cao, cũng là lúc cả hai cùng nhau đi mua sắm và vui chơi cả ngày hôm nay. Vì hôm qua đã bàn với nhau, Giai Kỳ thì không có tiết dạy còn Tú Nghiên xin nghỉ một hôm để được bên cạnh nàng lâu hơn. "Hôm nay đi cafe chụp hình cùng em ha."

"Được thôi."

Cả hai nhanh chóng mặc đồ thật đẹp và di chuyển đến quán, ngày hôm nay mọi thứ dường như trôi chậm lại để cho hai con người có số phận trớ trêu này được bên nhau nhiều hơn.

Ngày mai có thể kế hoạch sẽ thành công hoặc có thể là không, đời mà sao biết chắc được lúc nào cũng thắng được.

Về phía bà Triệu, bà đang nghĩ đến kế hoạch ngày mai mọi thứ thật hoàn hảo. Vệ sĩ cũng có và bà còn đoán được cả hai người sẽ có những kế hoạch gì, vì bà Triệu hiểu rõ tính Tú Nghiên hơn ai hết.

Kaine cùng lúc từ phòng làm việc đi ra, thấy bà đứng đó với suy nghĩ và nụ cười có chút đắc ý nên đã đến nói chuyện với bà về hai người họ.

"Mẹ! Có thể nào chúng ta đừng khắt khe với bọn chúng quá được không?"

"Con đang bảo vệ chúng?"

"Con không bảo vệ, chỉ là với tư cách người anh của May con hiểu con bé như nào mà."

"Làm sao con dám khẳng định con hiểu con bé hơn mẹ?"

"Nhưng đó là do mẹ chưa thấy được ánh mắt của May khi nhìn Giai Kỳ như nào đâu, đó là tình yêu chứ không phải bệnh hoạn như mẹ nói."

"Nhưng mẹ biết cái kết của tình yêu đi ngược đời ấy là như thế nào, nên mẹ không để con gái mẹ trở nên như vậy đâu."

Kaine chỉ biết lắc đầu và không nói lời nào nữa, vội quay lưng đi về phòng của mình.

Trời cũng sập tối và đã se se lạnh của bầu không khí giông bão này, Tú Nghiên chở Giai Kỳ trở về nhà. Trên đường đi, dù ngày hôm nay có vui cỡ nào, nàng vẫn lo lắng về điều ngày mai sẽ diễn ra.

"May aaa! Em không nghĩ đến ngày mai sao?"

"Có! Nhưng em tin kế hoạch của chúng ta mà."

"Nhưng tôi thì sợ sẽ thất bại và mất đi em."

Không nói gì, bàn tay trái của Tú Nghiên đưa ra phía sau nắm chặt tay Giai Kỳ thay như lời an ủi và xóa tan đi những suy nghĩ tiêu cực của nàng.

Bỗng trong đầu Giai Kỳ lóe lên tia hi vọng cuối cùng chính là cùng nhau từ bỏ nơi thành phố này mà đến một nơi thật xa để không ai tìm thấy họ nữa.

"May! Hay chúng ta...bỏ trốn đi."

Tú Nghiên nghe có chút sững người, lần này nàng thật sự sợ mất em rồi.

"Nhưng công việc, bạn bè kể cả ngôi nhà này của cô thì sao?"

"Tôi không quan tâm, chỉ cần có em đi cùng thì đã là hạnh phúc rồi."

Tú Nghiên biết trong lúc lo lắng và nguy cấp nàng nghĩ đến, nhưng để ở chung và bỏ trốn thì xảy ra nhiều vấn đề lắm. Không thể hai quả tim vàng được, mọi thứ đều giải quyết bằng tiền, chưa kể mọi thứ đôi khi còn bất đồng quan điểm.

"Nhưng..."

"Tôi trẻ con lắm đúng không? Tôi không biết giải quyết như nào, chỉ là tôi không muốn em rời xa tôi..."

"Trước mắt chúng ta cứ để ngày mai đến rồi sẽ tính tiếp, cô đừng nghĩ đến điều đó nữa nha."

Và rồi khoảng không gian rơi vào im lặng đến tận nhà.

Về đến nhà, mọi thứ được bày ra sau cả ngày được mua sắm. Cứ loay hoay khỏi tầm mắt Giai Kỳ một tí là nàng đã réo tên Tú Nghiên lên rồi, vì nàng sợ Tú Nghiên sẽ biến mất.

"Em đừng đi nữa, lại đây với tôi đi."

Thấy Tú Nghiên làm nước cho mình, Giai Kỳ cũng không chịu nhanh chóng gọi em đến đem đồ lên phòng cùng nàng.

"Này! Em không có bỏ cô đâu mà."

"Không biết nữa, nhưng tôi thích có em cạnh bên. Chắc do cuộc sống tôi quen có em rồi."

Sau khi sắp xếp vào tủ quần áo, hai người tranh thủ vệ sinh cá nhân và lên giường nằm cùng nhau.

Tú Nghiên ôm trọn Giai Kỳ vào lòng mình, nàng vẫn hít lấy mùi hương quen thuộc ấy.

"Chúng ta vất vả quá rồi nhỉ?"

"Không đâu, em lại thấy như là thử thách cho chúng ta."

Giai Kỳ không nói không rằng, chỉ ngước lên và hôn vào môi Tú Nghiên thay cho lời nói yêu em.

"Mong ngày mai sẽ thành công, dù tôi có đánh đổi công việc nhưng có được em thì tôi vẫn chấp nhận."

"Có hối hận khi bên cạnh em không, vì mẹ em không chấp nhận."

"Không hối hận, đổi lại tôi còn yêu em nhiều hơn nữa."

Nằm đó và nói chuyện với nhau được một lúc, cũng đã chìm vào giấc ngủ. Đến khi ngủ, Tú Nghiên vẫn ôm chặt nàng trong lòng để Giai Kỳ cảm thấy an toàn mà ngủ thật ngon.

*Ngủ ngon người yêu của em, thật sự cô đã hi sinh cho em quá nhiều rồi. Giờ chỉ mong em đủ ý chí và vững chãi để đứng ra bảo vệ cô trong vòng tay của em.*