Chương 58: Lỗi không phải do chúng ta

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa, rải những vệt sáng vàng trên nền nhà. Giai Kỳ khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay đang ôm chặt lấy mình. Nàng hé mắt, nhìn thấy Tú Nghiên vẫn còn say giấc, gương mặt ửng hồng và đôi môi khẽ hé. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng, nhớ về đêm qua. Mọi thứ diễn ra tự nhiên nhưng cũng đầy bất ngờ, cảm xúc mãnh liệt mà lâu lắm rồi nàng mới được trải nghiệm.

Tú Nghiên khẽ động đậy, rồi từ từ mở mắt. Ánh nhìn đầu tiên của cô là Giai Kỳ đang nằm gọn trong vòng tay mình. Em mỉm cười, nụ cười hạnh phúc và có chút ngượng ngùng.

"Chào buổi sáng, vợ yêu."

Tú Nghiên khẽ thì thầm, giọng khàn đặc sau một đêm dài.

Giai Kỳ bật cười khúc khích, khẽ nhéo mũi em.

"Dậy rồi sao? Còn đau đầu không?"

Tú Nghiên lắc đầu, siết nhẹ vòng tay.

"Không đau nữa khi có cô ở đây."

Em vùi mặt vào hõm cổ Giai Kỳ, hít hà mùi hương quen thuộc.

"Đêm qua... có phải là mơ không?"

Giai Kỳ khẽ vỗ lưng em.

"Là thật đấy, nhóc con. Giờ thì mau dậy đi, đói bụng rồi."

Cả hai cùng nhau xuống bếp, không khí buổi sáng thật ấm cúng. Tú Nghiên giúp Giai Kỳ chuẩn bị bữa sáng, dù có chút lúng túng nhưng ánh mắt lúc nào cũng dõi theo nàng.

"Cô không giận em chứ?"

Tú Nghiên hỏi nhỏ khi Giai Kỳ đang chiên trứng.

Giai Kỳ quay lại, nhìn em đầy trìu mến.

"Giận gì chứ? Em không làm gì sai cả."

"Nhưng... em đã hơi quá đáng..."

Giai Kỳ đặt đĩa trứng xuống bàn, vòng tay qua ôm lấy Tú Nghiên từ phía sau.

"Không đâu. Tôi rất hạnh phúc."

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng dễ chịu, thỉnh thoảng xen lẫn những nụ cười và ánh mắt trao nhau đầy tình cảm. Giai Kỳ cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc hơn giữa hai người sau đêm qua. Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn có chút lo lắng. Mẹ của Tú Nghiên và việc cấm cản mối quan hệ này vẫn là một rào cản lớn. Và chỉ còn một ngày nữa, nàng và Tú Nghiên sẽ phải tạm xa nhau.

"Ngày mai em phải về nhà rồi."

Tú Nghiên nói, giọng có chút buồn bã, như thể đọc được suy nghĩ của Giai Kỳ.

Giai Kỳ gật đầu, nắm lấy tay Tú Nghiên.

"Không sao, chúng ta chẳng phải đã bàn với nhau rồi sao?"

"Chỉ là em không muốn chúng ta cứ như thế này mãi."

Giai Kỳ hiểu hết chứ, nàng lớn hơn nên nàng biết điều gì đang diễn ra mà. Ở cái xã hội này, yêu nhau mà cùng giới đã là sai trái rồi. Nhưng đó chỉ là lúc xưa, còn bây giờ đã hiện đại hơn nhiều mà vẫn chưa thể chứng minh cho họ thấy được.

"Vậy nếu không như thế chúng ta sẽ làm thế nào?"

"Em...em...em...không biết nữa."

"Chính vì vậy chúng ta mới làm như vậy, rồi sẽ chứng minh cho mọi người thấy từ từ họ sẽ chấp nhận."

Tú Nghiên chẳng nói gì nữa, chỉ ngậm ngùi mà ăn bữa sáng do cả hai đã chuẩn bị. Giai Kỳ nhận thấy gương mặt ấy có vẻ không vui nên quay sang mà ôm nhóc con này vào lòng.

"Có thể mẹ ngăn cản chúng ta đến với nhau, nhưng mẹ em không thể ngăn cản trái tim này yêu em được."

Vừa nói vừa nắm tay Tú Nghiên đưa lên ngực mình như thể nàng chứng minh cho câu nói ấy là đúng.

"Vậy chúng ta không sai? Chỉ là yêu nhau sai thời điểm, hay sai trong mắt người đời?"

Câu nói ấy như chạm vào trái tim của Giai Kỳ, nàng không nghĩ có một ngày nàng vì một nhóc con như này trải qua những chuyện này. Từng là người không quá quan tâm về xung quanh và đặc biệt là giới tính như nàng, nhưng giờ đây câu nói ấy thật sự khiến nàng phải suy nghĩ rất nhiều.

"Đúng! Là chúng ta không sai, nhưng nếu người đời có nói yêu em là sai. Thì tôi chấp nhận sai cả đời."

Tú Nghiên ngẩng đầu nhìn Giai Kỳ, đôi mắt long lanh ngấn nước. Em không ngờ Giai Kỳ lại nói ra những lời đó. Lời nói của Giai Kỳ không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời khẳng định chắc nịch, một lời hứa hẹn khiến trái tim em ấm áp đến lạ.

"Cô..."

Tú Nghiên gọi, giọng khẽ run.

"Cô nói thật chứ?"

Giai Kỳ mỉm cười, ánh mắt kiên định. Nàng khẽ vuốt mái tóc Tú Nghiên.

"Thật. Tình yêu không có lỗi, chỉ là đôi khi nó xuất hiện ở những nơi, những thời điểm mà người ta chưa sẵn sàng để đón nhận. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải từ bỏ."

Nàng hít một hơi thật sâu, nắm chặt lấy tay Tú Nghiên.

"Tôi sẽ không bao giờ để em phải một mình đối mặt với những điều này. Chúng ta sẽ cùng nhau chứng minh cho họ thấy, tình yêu của chúng ta là chân thật, và nó xứng đáng được tôn trọng."

Tú Nghiên không nói gì nữa, chỉ tựa đầu vào vai Giai Kỳ, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên từ nàng. Em biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng chỉ cần có Giai Kỳ ở bên, em sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả.