Cả hai tranh thủ thay nhau tắm rửa và phụ chuẩn bị bày đồ ra, chỉ chờ cả đám ấy đến chơi cùng thôi. "Vợ ơi, em không tìm thấy cái áo ngủ của em."
Giai Kỳ nghe tiếng kêu cứu ấy liền đi lên phòng xem có việc gì, nhanh chóng nhận ra cái tên này không tìm được đồ ngủ của mình.
"Khi nảy tôi có để đồ em ở đây rồi mà."
"Em không thấy."
Nàng liền đến tủ áo để lấy đồ khác cho nhóc này bận.
"Nè, không thấy thì lại tủ lấy đi nhóc. Nhiều đồ cơ mà, không có tôi thì sao đây?"
"Nhưng...em chưa bao giờ nghĩ là sẽ không có cô."
Cả hai lặng người đi, Giai Kỳ hiểu được câu nói ấy và biết được tầm quan trọng của mình trong cuộc sống của Tú Nghiên.
"Alo alo có ai ở nhà không? Mở cửa đi."
Giọng nói ồn ào của Minh Triết và Di Di khiến hai người giật mình, nhìn nhau rồi thoát ra khỏi suy nghĩ của cả hai. Nhanh chóng Tú Nghiên chạy ra mở cửa cho cả đám đi vào.
"Đây! Có đồ ăn với cả đồ nhâm nhi rồi đây."
Một đứa cầm đồ ăn, một đứa lại vác cả thùng bia đến như thế đấy.
"Trời ơi, chưa gì đã một thùng, vợ mình chửi chết."
"Người như May đây cũng có ngày hôm nay sao?"
Được pha chọc ghẹo nên cả đám lấn tới chọc Tú Nghiên suốt, lúc này Giai Kỳ bước ra với chén dĩa trên tay.
"Mấy đứa đến rồi sao? Vào nhập tiệc luôn này."
"Dạ tụi em mới đến."
"Cứ tự nhiên đi nha, mình với nhau không à. Cứ coi cô như người chị của mấy đứa là được rồi để đỡ ngại."
"Dạ."
"Chà! Đô ai mà bất tử cả thùng đấy?"
Nhã Uyên cười rồi lên tiếng.
"Tụi em đem đến để chiến với May nè cô."
"Uống ít thôi đó nha chưa, mai có ca chiều học đấy nhé."
"Dạ."
Rồi bắt đầu bày dọn đồ ăn ra cùng nhau nói chuyện rôm rả, cảm giác họ mới thật sự là một gia đình. Với lại Giai Kỳ cũng dần cảm nhận được, ngoài bạn bè thân thiết của nàng ra thì mấy nhóc tì này cũng khiến này thoải mái đến mức như người nhà vậy.
"1 2 3 dô."
Cùng nâng ly rồi cùng ăn, bày trò chơi ra để chơi nếu ai thua thì sẽ bị phạt uống 1 ly đầy bia.
"May lại thua nữa rồi nhé! Mau uống đi."
Thấy Tú Nghiên cứ hết lần này đến lần khác đều thua, Giai Kỳ liền ngăn lại ngay.
"Này, nhiều lắm rồi hay đừng uống nữa."
"Không sao đâu, nốt ly này thôi."
Dứt câu thì bia trong ly cũng không còn, gương mặt ửng đỏ vì cơ thể nạp quá nhiều bia khiến cho Tú Nghiên có chút nóng bỏng. Nhìn người này đang trong tình trạng như thế này Giai Kỳ liền ngắm nghía không rời.
"Thôi cũng muộn rồi, giờ tụi em về nha cô. Ngày mai còn đi học nữa."
Cả đám nhanh chóng dọn dẹp vào bếp phụ nàng rồi rời đi.
"Mấy đứa về cẩn thận nha."
Đưa cả đám ra đến cổng rồi nàng cẩn thận khóa cửa lại đi vào bên trong, cái tên này giờ nằm ì ra sofa chẳng hề biết gì nữa rồi.
"Uống mà không hề biết điểm dừng."
Nàng trách móc nhưng vẫn cố dìu Tú Nghiên lên đến tận phòng, vì cơ thể Tú Nghiên tuy ốm nhưng vẫn nặng ký hơn nàng khiến cho Giai Kỳ loạng choạng dìu lên đến giường. Bất ngờ bị Tú Nghiên kéo hẳn xuống giường, bây giờ cơ thể Giai Kỳ đè Tú Nghiên nằm ra đấy.
"Vợ của em xinh thật nhỉ."
Giọng nói trầm hơn bình thường, gương mặt vẫn còn đỏ. Đôi môi Tú Nghiên đã chạm đến môi của Giai Kỳ.
"Em yêu cô lắm Giai Kỳ."
Dứt nụ hôn ấy cũng là câu nói đã thốt ra, chỉ khi say mới biết được trong lòng người ta đã có ai trong đấy.
"Được rồi, say lắm rồi. Tôi yêu em lắm, giờ thì ngoan ngoãn ngủ đi nha."
Nhưng đâu dễ dàng để Giai Kỳ đi như vậy, Tú Nghiên nắm tay nàng kéo lại lần nữa nằm trên người của mình.
"Em chưa cho cô đi cơ mà."
"Giờ nhóc muốn gì đây, có tí rượu bia vào cái thành hổ đói như vậy sao?"
Chiếc áo ngủ của Giai Kỳ có chút hở ra làm cho phần xương quai xanh lộ ra ngoài, cơ thể trắng như thế làm cho Tú Nghiên trong người lại khó chịu.
"Đây là cách cô quyến rũ em sao?"
Vừa nói thì đã chồm đến hôn vào cổ nàng ngay lập tức, sau đó chuyển sang đôi môi của nàng. Mọi thứ dường như đi theo đúng quỹ đạo của nó.
"Này, nhẹ nhàng thôi. Lỡ để lại dấu vết ngày mai tôi đi dạy thì sao?"
"Không sao cả."
Và rồi chiếc áo ngủ mỏng manh của Giai Kỳ dường như không còn trên người nàng, chỉ còn mỗi chiếc bra mỏng manh trên người nàng.
"Cơ thể này thật xinh đẹp, em chẳng cho phép ai làm tổn thương đến nó."
Mọi thứ hôm nay Giai Kỳ nghe được và cảm thấy rung động rất nhiều, đã rất lâu rồi nàng không hề cảm nhận được điều này. Cũng có mối quan hệ cũ, chỉ là người ta không trân trọng nàng như cái cách mà Tú Nghiên đang làm đây.
Và cứ thế, Giai Kỳ vẫn chiều theo những gì mà Tú Nghiên đang làm với nàng.
"Nhóc không sợ tôi sẽ bắt nhóc chịu trách nhiệm sao?"
Nàng biết Tú Nghiên đang say nên sẽ hỏi hết những gì mà nàng muốn nghe.
"Là Giai Kỳ thì em chấp nhận chịu trách nhiệm."
Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, cả đêm ấy có hai người hạnh phúc và đã trao nhau những điều tốt đẹp nhất ở cả hai.
Cả đêm ấy, hai cơ thể không hề có gì che thân đã quấn lấy nhau hạnh phúc.
Đến gần sáng, do uống quá nhiều bia nên Tú Nghiên nhức đầu mệt mỏi và lờ đờ tỉnh giấc. Nhìn sang bên cạnh thấy người đẹp đang nằm đấy mà ngủ, nhìn xung quanh do việc "vận động" của cả hai để lại.
"Aizzz hèn gì đêm qua cứ như là mơ vậy, thật đến không tưởng."
Gương mặt xinh đẹp kia lúc ngủ cũng đến độ phải đè xuống mà hôn đến khi nào đã thì thôi, Tú Nghiên xoa đầu một tí rồi quay sang ôm nàng vào lòng thật chật, không quên hôn lên trán nàng một cái.
"Người của em em sẽ không để nàng phải chịu tổn thương."
"Mình sẽ không để mẹ đυ.ng đến hay chạm tay vào mối quan hệ này, kể cả cô ấy."