Chương 56: Bạn đến chơi nhà

Trong cả tiết học Tú Nghiên luôn nhìn về phía của Giai Kỳ như thể mong muốn được ôm nàng mãi mãi trong lòng như vậy ấy, đôi lúc cả hai chạm mắt nhau cũng đủ hiểu đang nghĩ về nhau rồi.

“Tùng…tùng…tùng…”

Tiếng trống vang lên khắp sân trường báo hiệu cho một buổi học kết thúc, ai nấy đều nhanh chóng vui vẻ soạn cặp ra về.

“May! Bọn mình về trước nha, nếu rảnh tối nhắn bọn mình sang nhà chơi cùng hai người.”

“Ok các cậu về cẩn thận.”

Tạm biệt nhau xong ai nấy dều rời đi ra khỏi cửa, còn Tú Nghiên đứng đợi Giai Kỳ.

“Xong rồi, về thôi nhóc con.”

Giai Kỳ nhận thấy không có ai nên lén hôn vào gương mặt đáng yêu kia khiến người này cũng khoái ra mặt.

“Lỡ có ai nhìn thấy thì sao?

“Sao mà thấy được cơ chứ, giờ về thôi nào.”

“Dạ.”

Cả hai vừa đi vừa giữ khoảng cách, dù sao cũng là sân trường nên cẩn thận thì tốt hơn, Giai Kỳ mới lên tiếng hỏi Tú Nghiên.

“Hôm nay muốn ăn gì đây?”

“Bạn em tính sang chơi cùng, cô đồng ý cho bạn em sang nhà không?”

“Cứ tự nhiên đi, dù sao cũng là học trò của tôi chủ nhiệm mà.”

Gương mặt hớn hở của Tú Nghiên hiện rõ trên mặt, định là sẽ về nhắn tin gọi báo với hội bàn đào ấy ngay lập tức.

“Vậy cô không cần chuẩn bị đâu, để bọn nó mua đồ ăn sang cùng mình là được rồi.”

“Nhưng dặn bạn em là không được mua hải sản, em chưa có ăn được đâu đó. Lỡ vết thương có gì thì lại đau lắm.’’

“Rồi rồi, giờ về thôi.”

Nhanh chóng đến nhà xe, thấy hàng xe như thế có chút khó dắt ra. Tú Nghiên nhanh nhẹn dắt từng chiếc ra nhanh chóng dù tay có chút đau nhói lên.

“Này! Ổn không đó.”

“Xong rồi này.”

Chiếc xe đã được dắt ra ở vị trí thuận lợi chạy về, Giai Kỳ nhanh chóng tiến đến gần hơn xem vết thương như nào chỉ sợ lại rướm máu ra thì không hay.

“May quá, không sao.”

Chuẩn bị ra về lại gặp thầy Minh Tâm tiến đến hỏi han Giai Kỳ, vừa thấy có nam nhân gần gũi với nàng là Tú Nghiên khó chịu ra mặt.

“Cô Kỳ, hôm nào chúng ta đi ăn không?”

“Chắc không ấy ạ, do dạo gần đây tôi bận công việc quá nên không dám hứa trước.”

“Ủa đây không phải là em của trưởng hội phụ huynh sao, sao chưa về mà còn ở đây?”

“Em ở đây có liên quan gì đến thầy đâu?"

Vừa nói vừa nghênh mặt lên khiến thầy ta có chút ghét bỏ, nhưng với những người như này có ghét thì Tú Nghiên cũng mặc kệ không quan tâm. Nhưng nhìn sang người bên cạnh, thấy gương mặt nàng nhìn mình như kiểu “em không được nói chuyện với người khác như vậy”.

“Hai người về chung à?”

“Vâng, do em ấy là học sinh lớp tôi chủ nhiệm, vừa bị tai nạn nên tôi giúp chở em ấy mấy hôm.”

“À vậy thôi không làm phiền hai người nữa, hẹn cô hôm khác chúng ta cùng đi ăn ha.”

Nói rồi thầy ấy cũng rời đi đến chỗ xe của mình, hai người cũng vì đó là rời đi luôn để không phải nói chuyện thêm nữa.

Trên đường đi, Giai Kỳ có nói chuyện với Tú Nghiên.

“Nè, sao em nói chuyện với thầy ấy vậy hả?”

“Do em không thích, nhìn vào ai chả thấy thầy ấy thích và để ý cô.”

“Nhưng mà tôi không thèm để mắt đến mà, nếu tin tôi thì đừng ghen bậy bạ vậy chứ.”

“Cô cũng hiểu cho em đi, em còn trẻ tính cách em không điềm đạm khi thấy người mình yêu gần gũi hay nói chuyện với người khác.”

“Với cả tính em ích kỷ lắm, của em là của em. Mãi mãi cũng là của em, nên em không muốn nhìn người khác thân với cô, đặc biệt là nam nhân. Em rất rất khó chịu luôn.”

“Ngoan nào, tôi sẽ không như vậy với người khác nữa. Đừng quá lo lắng nha nhóc con.”

Nghe được lời an ủi với cam kết như vậy thì mới yên tâm rồi ngoan ngoãn ngồi sau ôm chặt nàng trong vòng tay của mình.

Hơi ấm từ người của Tú Nghiên phát ra khiến nàng cảm thấy dễ chịu, chỉ có khi cạnh em nàng mới cảm nhận được điều này. Với người khác nàng luôn là người khô khan và ít nói, đúng là ngoại lệ của Giai Kỳ thì nó phải khác và ở một vị trí đặc biệt.

Về đến nhà, Tú Nghiên nằm dài ra ghế sofa trông như cả ngày nay phải làm việc vất vả vậy đó.

“Này này, ngồi dậy đi rửa mặt tắm rửa nhanh lên.”

“Aaaa không chịu, cho em nằm nghỉ đi.”

Trị cái tên này không khó nên Giai Kỳ nghĩ ra cách là bỏ túi xách của mình lên bàn rồi sau đó áp sát vào cái tên đang nằm trên ghế sofa ấy, mặt đối mặt với nhau chỉ cách một chút nữa môi của cả hai đã chạm nhau luôn rồi.

“Này! Ngoan đi tắm rửa đi, tối nay nếu bạn bè nhóc về sớm tôi thưởng cho em có chịu không?”

Nghe đến đây thì chắc có lẽ ai không thích, liền chồm lên hôn vào môi Giai Kỳ.

“Giờ tự dưng em siêng hẳn, phải đi tắm thôi.”

“Vậy nhanh lên, tôi chuẩn bị đồ đón bạn em đến nữa.”

Nhanh chóng chạy tọt lên lầu rồi nhắn tin với đám lu la của mình.

“Tối nay 7h nha các tình yêu, nhớ mua đồ qua ăn nha. Sẵn mua vài lon để nhăm nhi luôn cũng được.”

Minh Triết cùng với Di Di liền nhắn cùng lúc.

“Ok bạn ơi.”

Rồi cái tên này nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ ngoan ngoãn như một chú cún vậy, dường như họ tận hưởng hết khoảng khắc ở bên nhau để không bỏ lỡ và phí thời gian.

“Cũng biết cách để dụ mình đi tắm lắm, người hời là mình.”

Vừa trong nhà tắm vừa hát trông yêu đời lắm cơ, có động lực cỡ này thì tối nay không biết có làm nên chuyện gì không đây.