Chương 55: Đồng ý với kế hoạch

Kết thúc được hai tiết đầu tiên, Tú Nghiên nhanh chóng chạy tọt xuống văn phòng của nàng đang làm việc. Trong tay còn cầm theo chiếc lắc tay mà khi nảy nhận được từ cú tỏ tình chấn động kia. *Cốc...cốc...cốc...*

Tiếng gõ cửa vang lên, vì từ bên trong nên Giai Kỳ không biết được là ai ở bên ngoài. Nàng cũng quên mất đang trong giờ giải lao, giọng nói có chút lạnh lùng nói vọng ra.

"Vào đi."

Tiếng mở cửa ra và bóng dáng quen thuộc ấy dần xuất hiện, gương mặt Giai Kỳ lúc này càng giận hơn vì nhớ đến chuyện khi sáng.

"Đến đây làm gì? Không đi hẹn hò cũng bạn khi sáng đi."

Tú Nghiên biết ngay là nàng sẽ nói như vậy, nên đã nhanh chóng xà đến ôm nàng đang ngồi trên ghế.

"Chuyện đó em còn không biết nữa mà, đừng giận em."

"Quà của bạn ấy này, cô muốn em bỏ em sẽ bỏ đi."

Dù sao Giai Kỳ cũng không ích kỷ đến như vậy, đồ tặng thì nàng rất trân trọng vì quan trọng nên người ta mới tặng quà.

"Không cần, cứ giữ đi."

"Nhưng mà..."

"Tôi không ích kỷ đến vậy, chỉ là xem xem em có đến tìm tôi hay không. Ít ra em vẫn sợ tôi giận."

"Nếu không là cô thì em không đồng ý đâu, sau này cũng vậy."

Lúc này, Giai Kỳ mới choàng tay đáp lại cái ôm của Tú Nghiên, thương không hết nữa làm sao mà nỡ giận đến như vậy được.

"Mà cô nè."

"Hửm?"

"Em có chuyện này muốn bàn với cô."

Tú Nghiên bắt đầu kể lại hết những gì mà đã bàn được với đám bạn của mình, chỉ cần nàng đồng ý thì mọi chuyện sẽ được diễn ra y như kế hoạch đã bàn trước đó.

Khi kể hết và nghe được cách này cũng ưng ý, nàng gật gù đồng ý liền không cần suy nghĩ. Dù sao như vậy có chút mạo hiểm nhưng ít ra cũng cứu vãn được chút gì đó cho mối quan hệ này.

"Cứ chốt như vậy đi, đến khi đó tôi sẽ đuổi em và bảo em nhỏ tuổi quá không xứng với tôi."

"Hoặc có thể nói là tình cảm nhất thời thiếu thốn nên tôi tìm đến em, chứ thật sự không yêu thương gì em cả."

Dù biết là diễn như vậy, nhưng Tú Nghiên có chút buồn bã sau khi nghe nàng nói.

"Nhóc con sao vậy?"

"Em sợ..."

"Làm sao, đừng nghĩ nhiều quá. Chỉ là diễn thôi, không là thật đâu."

"Tôi thương em còn không hết nữa là."

Nàng xoa xoa đầu Tú Nghiên dỗ dành, đặt lên trán em nụ hôn thay cho lời nói và chứng minh chỉ là diễn chứ không phải là sự thật.

"Nếu xảy ra như vậy thật, em không biết bản thân sẽ như nào nữa."

"Không có chuyện đó xảy ra, chỉ cần tôi còn sống thì điều đó sẽ không bao giờ có."

Rồi hai người cứ quấn lấy nhau như thế cho đến khi hết giờ giải lao, cũng là lúc nàng lên dạy lớp chủ nhiệm.

Tú Nghiên nhanh chóng chạy ra ngoài để lẹ lên lớp không bị mọi người thấy và nghi ngờ, nhưng lại vô tình để cho nhóm của Tiêu Giao lớp cạnh bên thấy.

"Ê Tiêu Giao, cậu thấy những gì mình đang thấy không?"

"Có, nhưng bình thường mà. Cậu ta như vậy bị mời lên làm việc là bình thường."

Với Tiêu Giao nhìn có vẻ thì ghét Tú Nghiên nhưng thật chất bên trong muốn được cùng em ấy mở ra mối quan hệ mới, từ lớp 11 thì Tiêu Giao đã để ý rồi nhưng không thành.

"Mà mình cảm giác hai người này có gì lạ lạ."

"Lạ sao cậu nói mình nghe thử."

"Mình thấy hôm nay cô Giai Kỳ còn chở Tú Nghiên đi cùng trên chiếc xe của cô ấy, mà đó giờ hai người có ưa nhau bao giờ đâu."

"Thôi chuyện của người ta, lớp người ta thì rõ nhất vẫn là người trong cuộc."

Tiêu Giao bất lực như vậy là thấy Tú Nghiên không hề để ý đến mình, nên trong lòng có chút thất vọng. Thêm chuyện sáng nay có người tỏ tình mà biết được em có người yêu rồi khiến cho Tiêu Giao càng thất vọng hơn.

"Tranh thủ vào lớp đi, tí lại bị la nữa."

Rồi cả hai người nhanh chóng chạy về lớp, Giai Kỳ cũng bắt đầu tiến về phía lớp của mình trong tâm trạng vui vẻ.

Còn Tú Nghiên khi trở về cũng báo tin lại với đám lu la của mình.

"Cô ấy đồng ý rồi, lúc đó mình cứ theo như đã bàn."

"Ok vì May và hạnh phúc của cậu ấy."

Đồng lòng với nhau như vậy khiến của Tú Nghiên hạnh phúc khi chọn chơi đúng người.

"Cảm ơn các cậu."

Vừa dứt câu thì Giai Kỳ đã vào trong lớp cùng với hiệu lệnh của lớp trưởng, gương mặt nàng bây giờ lại thay đổi cho phù hợp với môi trường này.

"Giờ tôi sẽ gọi một số người lên bảng trả bài."

Bắt đầu gọi hết tầm 4-5 người lên bảng cùng lúc, Tú Nghiên nhìn lên nàng rồi mỉm cười hạnh phúc. Lúc đó, Giai Kỳ nhìn thẳng vào đôi mắt của em cảm nhận được niềm hạnh phúc được tỏa ra khắp phòng học này.

[Đáng yêu nhỉ!]

Lúc này nó là màu hồng, nhưng đến sau này còn màu hồng hay không là do hai người vẽ ra.

Phía ở Triệu gia, bà Triệu bận rộn với công việc và cũng quên mất hôm nay là ngày đầu của đôi tình nhân kia.

"Bà ơi, hôm nay ngày thứ nhất của cô chủ ấy. Mình có cần nhúng tay gì không ạ?"

"Không cần, để chúng nó hạnh phúc 3 ngày đi. Rồi sau đó tôi sẽ đến đó bắt Tú Nghiên về, lúc đó thì nếm mùi đau khổ cũng chưa muộn."

Tính của bà như vậy nên ai cũng đoán ra và biết ngay bà sẽ không đến vào ngày 1 ngày 2, mà sẽ để đến ngày cuối cùng bắt Tú Nghiên về để làm đau khổ Giai Kỳ.

May mắn là cả đám đã tính đường hết rồi, chỉ cần đến ngày là thực hiện thôi.

"Để xem, lần này mẹ phải để con cưới người mà mẹ chọn. Con cũng không được làm trái ý mẹ thêm lần nào nữa."