Chương 54: Kế hoạch

Tiếng trống bắt đầu vang lên, hai tiết đầu tiên không phải Giai Kỳ dạy nên Tú Nghiên cũng chẳng hứng thú gì. Vội lấy điện thoại ra nhắn tin đến cho nàng ngay lập tức. "Vợ ơi, cô giận em hả?"

Biết thừa câu trả lời nhưng vẫn cố chấp nhắn hỏi, mà phía bên đấy cũng chẳng có lời hồi âm lại với em chút nào. Minh Triết quay sang chọc ghẹo châm dầu vào lửa cho cái tên này sợ chơi.

"Không trả lời lại tin nhắn sao? Chắc dỗi rồi, kiểu này mất người yêu như chơi."

Nhã Uyên mới thấy vậy nên từ bàn dưới giả vờ nói chuyện với Di Di.

"Nghe nói cô Giai Kỳ được nhiều người để ý lắm, mấy thầy ai nấy cũng thích cô ấy."

Di Di hiểu ý liền đáp lại.

"Tin đồn cỡ đó mà, làm sao Tú Nghiên giành lại cô ấy nổi."

Tú Nghiên bị chọc đến túc quay xuống lườm ai con người đang cười đùa này một cái, nhưng bên trong đó vẻ mặt buồn bã cũng chẳng giấu nỗi.

"Nhưng mà cậu buồn sao May?"

"Mình chỉ còn 3 ngày để giải quyết với mẹ thôi, mẹ mình đã phát hiện mình và cô ấy rồi."

"Sao?"

Cả ba đồng loạt lên tiếng khiến giảng viên và các bạn còn lại tròn mắt nhìn.

"Hai cái bàn ở dưới có ý kiến gì à?"

"Dạ không ạ, chúng em xin lỗi vì đã làm ồn."

May mắn là cô này khá dễ nên chủ động xin lỗi như vậy sẽ được bỏ qua, quay lại câu chuyện của Tú Nghiên. Cả ba người tròn mắt nhìn vào gương mặt buồn bã ấy.

"Làm sao cậu để mẹ cậu biết vậy?"

"Trực giác mẹ mình đã mách bảo, mình cũng không còn cách nào khác."

"Vậy cậu định trong 3 ngày tới sẽ làm gì?"

"Mình mông lung quá, các cậu giúp mình đi."

Rồi tách nhau ra, ai nấy đều suy nghĩ cách xem nên làm thế nào với chuyện này.

Nhã Uyên nảy ra một ý, có thể mạo hiểm nhưng không còn nghĩ được gì thêm nữa.

"Giờ chỉ còn duy nhất cách này."

"Cậu nói đi."

"Sau 3 ngày, cậu trở về nhà như chưa từng có chuyện gì đi. Cứ nói với mẹ cậu là đã chia tay rồi, một thời gian thôi rồi mình tìm cách khác."

"Chỉ sợ mẹ mình kêu người theo dõi chúng mình."

"Thì cậu cứ bàn với Giai Kỳ đi, biết đâu cô ấy cũng đồng ý với cách này của mình. Rồi trong thời gian đó, hai người lén gặp nhau trong lúc mẹ cậu không kêu người theo dõi."

"Với cả còn đi học mà, không sao đâu."

Có chút lo lắng vì sợ bà Triệu sẽ không tin, vì nói thì ai chẳng nói được. Mà với lại người đa nghi như bà ấy càng không thể tin lời nói qua loa được.

"Vậy nếu không tin thì mình diễn!"

Di Di nói câu nói ấy và cũng nghĩ một cách khác cao cấp hơn ý của Nhã Uyên.

"Ý cậu là sao?"

Di Di mới bắt đầu giải thích và bàn trong im lặng quên mất đang trong giờ học.

"Bây giờ đến ngày thứ 3, cậu đừng tự giác trở về nhà. Với tính cách của mẹ cậu như vậy thì bà ấy kiểu gì cũng sẽ đến nhà cô ấy lần nữa."

"Vậy ý cậu là?"

Dần dần nắm được tín hiệu và hiểu ý của Di Di đã nói.

"Đúng rồi, tụi mình sẽ giả vờ sang để chơi với cậu nhưng mà khi nào bà ấy rời đi tụi mình sẽ gọi điện báo lại cho hai người. Rồi cứ bám theo thế ấy, đến khi nào bà ấy gần đến nhà của Giai Kỳ tụi mình sẽ nhá máy cậu thôi, sau đó hai người chỉ cần diễn cảnh xích mích nhau là được."

Nghe ý này khá hay và có hiệu quả, nên Tú Nghiên nhất định sẽ bàn với Giai Kỳ về việc này, nhưng trước mắt phải làm cho nàng ta hết giận thì mới may ra nói chuyện được.

"Bọn mình chỉ hỗ trợ cậu đến đấy thôi, còn việc hai người sẽ diễn như thế nào thì cứ bàn với nhau đi."

"Trước mắt mình phải dỗ cô ấy đã, quên mất cô ấy đã giận mình rồi sao."

"Đấy trước mắt vậy đi, còn lại chút cậu bình an qua cơn này nhé."

Sau đó kết thúc và quay lại việc học, Tú Nghiên vẫn ngồi trâm ngâm suy nghĩ đến việc vừa bàn bạc. Thấy có lí nên nhất định sẽ bàn với nàng ngay.

[Dỗ cô ấy trước rồi mình sẽ về nói chuyện với cô ấy sau.]

Còn phía bên này, nhận được tin nhắn của Tú Nghiên nhưng không thèm trả lời lại.

[Hỏi được như thế thì biết mình giận chuyện gì rồi.]

[Lần này mà không dỗ tôi tôi sẽ giận hoài cho em biết mặt.]

Ngồi làm việc cùng với máy tính cho trôi thời gian đi, thật ra nàng có thể ở nhà hai tiết trống đầu này. Nhưng vì Tú Nghiên ở cùng nàng, cũng không muốn em đi xe với người khác. Nên nàng đã cố tình nói có ca dạy để chở em đến trường, và giờ mới ngồi đây làm việc soạn đề soạn giáo án, đề cương cho qua hẳn hai tiết này.

"Cũng nhớ cái tên lưu manh đó nhỉ?"

Vừa ngồi làm việc vừa nghĩ đến Tú Nghiên không ngừng, nhớ những việc mà em đã làm cho nàng. Vô tình trong suy nghĩ ấy lại nhớ về ngày mà cả hai đã mở lòng trao nhau cái đêm tuyệt vời ấy.

"Mình nghĩ đi đâu vậy?"

Tự gõ đầu cho mình tỉnh lại, và nàng đã nhớ về hiện thực đau khổ này.

"Sao chưa hạnh phúc được bao lâu mà lại trở nên như thế này."

"Mình chẳng biết nên làm gì nữa."

Giai Kỳ bất lực, bản thân nàng trong chuyện này không biết phải làm sao cho đặng. Nhưng với nàng, chỉ cần là Tú Nghiên thì chuyện nào cũng sẽ đánh đổi.

"Thôi mình sẽ cố gắng nghĩ ra cách, nhất định mối quan hệ này sẽ không thể nào bị ngăn cách như thế."

"Mình và em ấy đều xứng đáng được hạnh phúc."