Bà Triệu trở về với gương mặt bức bối, như thể chưa trút giận được việc gì và cũng chẳng thành công chia rẻ đôi lứa ấy. "Tại sao lại có ngày hôm nay với con bé chứ."
Bà tự hỏi bản thân vì sao Tú Nghiên lại như vậy, nhưng điều ấy là tự nhiên chứ không phải vì tác động vào em.
Kaine trở về sau, bà nhìn Kaine chằm chằm không rời mắt.
"Con nói thật với mẹ, con đã biết chuyện em con như thế rồi đúng không?"
"Không...con làm gì biết em nó như vậy."
"Con đừng mong bao che được cho nó."
"Mà mẹ này cũng kì, rõ ràng em được hạnh phúc thì cứ để cho nó yêu người nó đã chọn. Mẹ không thể quản nó được cả đời đâu."
"Nhưng mẹ không đồng ý để cho May nó quen cô giáo của nó, vừa tuổi tác lại còn chẳng có danh vọng gì thì làm sao xứng đáng được chứ."
"Mẹ yêu cầu cao quá cũng chẳng ai đáp ứng nổi đâu, con có thể cưới người theo ý mẹ. Nhưng chưa chắc gì May giống con, nên mẹ đừng bắt ép em nó nữa."
Bà vẫn không cam tâm, vẫn muốn chia rẻ đến cùng. Vì đối với bà, Tú Nghiên phải nghe theo mọi lời và mọi ý của bà nói giống như Kaine vậy.
"Mẹ sẽ không để chúng nó đến được với nhau đâu."
Kaine không nói chuyện với bà nữa mà bỏ lên phòng thẳng một mạch, vì biết có nói đến mòn mỏi hay nói đến khô cả họng thì bà vẫn chọn làm theo ý của mình mà chẳng nghe lời ai nói cả.
Còn Tú Nghiên và Giai Kỳ, hai người dường như chẳng nói lời nói với nhau nữa. Chỉ nằm cạnh nhau rồi ôm nhau đến im lặng như thế, mỗi người chìm vào mớ suy nghĩ khác nhau.
"Ngày mai chắc em đi học lại ấy."
"Vai em đỡ chưa."
"Đỡ hơn nhiều rồi cơ."
Giai Kỳ lo lắng nhìn xem, thật sự là vết thương đỡ rất nhiều dường như cũng đã dần lành lại không còn hở ra quá nhiều nữa.
"Vậy mai tôi chở em đến trường ha."
"Dạ."
Nhìn nhau rồi cười, hôn nhau thay lời chúc ngủ ngon và chìm vào giấc ngủ. Nhưng chỉ có mỗi Giai Kỳ là ngủ thôi, Tú Nghiên lại chìm vào mớ suy nghĩ của mình, không biết sau ba ngày tới này sẽ làm sao để giữ được tình yêu này ở lại.
Sáng ngày hôm ấy, cả hai nhanh chóng soạn đồ đến trường học. Tú Nghiên vừa bước ra cửa nhà nàng đã có người đến đón đi ngay.
"Cô chủ, bà Triệu bảo chúng tôi sang đón cô đi học."
"Không cần, anh mau về nói với mẹ tôi là không cần bất kì sự giúp đỡ nào của bà."
"Nhưng mà..."
"Cứ làm theo vậy đi."
Gương mặt Tú Nghiên nghiêm túc và dặn dò tên vệ sĩ ấy, nhanh chóng bảo anh ta rời đi để không cho Giai Kỳ thấy.
"May aaa~ ai đến sáng sớm thế."
Giọng nói ngọt ngào ấy vang lên từ bên trong ra đến tận cửa, vừa may tên đó đã chịu rời đi.
"Người ta hỏi đường ấy vợ, xong chưa mình đi thôi."
"Lại đây tôi xem vết thương như nào rồi."
Ngoan ngoãn nghe lời Giai Kỳ tiến đến gần nàng, may mắn vết thương đã lành đi gần như 90% rồi.
"Hay quá! Mong không để lại sẹo."
"Không để lại sẹo đâu, giờ mình đi học thôi."
Nàng dắt xe và chở Tú Nghiên đến trường, trên đường đi Tú Nghiên ôm chặt nàng như thể sợ nàng sẽ rời đi mất.
"Nào! Làm sao đấy?"
"Em sợ."
"Sợ về chuyện của mẹ em hả?"
"Đúng vậy, nếu như sau ba ngày em không nghĩ ra cách, thì chúng ta xa nhau thì sao?"
Nàng cũng sợ chứ, nhưng hiện tại khốc liệt như vậy thì tránh làm sao cho khỏi.
"Đừng lo nữa, cứ để theo tự nhiên thôi. Tự dưng tới đó chúng ta sẽ tìm ra cách."
Gần đến trường, hai người tách nhau ra để tránh bị nghi ngờ. Dạo gần đây hai người đi chung khá nhiều nên đôi lúc cũng có vài học sinh nghi ngờ, nhưng rồi cũng cho qua vì biết tính nết của Tú Nghiên.
"Lên lớp cẩn thận nha, hôm nay gặp em vào hai tiết cuối rồi."
"Dạ."
Tú Nghiên nhanh chóng chạy lên lớp, trên đường đi có đυ.ng mặt với anh chàng si tình Khải Huy, người đã thích Tú Nghiên từ rất lâu rồi.
"Cậu ổn hơn chưa đó?"
"Mình ổn hơn rồi, không sao nên mình mới đến trường."
"Hôm bữa mình cũng có đưa cậu lên xe cấp cứu, mình lo quá chừng."
"Cảm ơn cậu nha, thôi giờ mình phải lên lớp đây."
Chân chưa kịp bước đi thì đã bị giọng nói trầm ấm của Khải Huy gọi tiếp.
"Tú Nghiên nè."
"Sao thế?"
"Mình có cái này tặng cậu."
Vừa nói trong tay vừa đưa ra một chiếc lắc bạc khá xinh xắn trông bắt mắt vô cùng.
"Coi như đây là món quà mừng cho cậu khỏe lại, nhận cho mình vui nha."
Thấy có vài học sinh đứng đó nhìn, cũng bàn tán xôn xao khiến ngày càng đông hơn. Vô tình khi ấy Giai Kỳ đi lấy tài liệu để quên trên xe và đi ngang.
"Gì đông vậy ta."
Tính tò mò nên đã đi lại gần xem đang diễn ra chuyện gì, nhận thấy được Tú Nghiên đang là tâm điểm của cả đám học sinh nàng càng sốt ruột hơn mà đứng sát vào. Chứng kiến được cảnh ấy, trong lòng nàng dâng lên một ngọn lửa cực cháy.
[Sao bảo với mình lên lớp rồi.]
"Này! Hai cậu ấy đẹp đôi thật nhỉ."
"Nghe đâu Khải Huy thích Tú Nghiên lâu rồi."
"Chắc sẵn dịp này đưa quà rồi tỏ tình luôn chứ gì."
Giọng nói ra, giọng nói vào khiến nàng nghe được tất cả. Không thèm chứng kiến thêm sự việc này nữa, nếu đứng thêm chút nữa thì chắc có người tức điên lên mà ngất xỉu luôn cơ.
"Này cậu nhận nha."
"Hmmm...giờ mình nhận nhưng không đeo nha, vì mình đã có người yêu rồi. Cảm ơn tấm lòng của cậu."
Nghe được tin Tú Nghiên có người yêu, ai nấy đều bất ngờ và bàn tán thêm nữa. Còn Khải Huy có chút thất vọng, nhưng đã biết được kết quả như vậy thì sẽ tốt hơn.
"Không sao, cậu cứ nhận đi. Cậu nhận là mình đã vui rồi, chúc cậu hạnh phúc."
Rồi Khải Huy rời đi, lúc này cũng giải tán được cả đám ấy. Tú Nghiên thì không biết đã có người chứng kiến và giận dỗi, nên vẫn vô tư mà lên lớp bình thường.
Minh Triết thấy Tú Nghiên vừa bước vô liền chọc ghẹo.
"Mới sáng sớm được tỏ tình rồi, ước được như vậy."
"Này đừng có ghẹo mình chứ."
"Cậu khi nảy có thấy cô Giai Kỳ không? Có vẻ như cô giận lắm ấy."
"Ủa có hả?"
"Có, được một lúc rồi cô đi mất."
"Chết mình rồi...chắc cổ hiểu lầm rồi."
"Chúc mừng em yêu nhé."
Cả đám thích thú vì được nhìn con người này bị giận, trêu ghẹo đến mức con bé sợ hãi.
"Rồi, kiểu này Giai Kỳ bỏ mất thôi."
Mặt mài giờ bí xị không còn cười nỗi nữa, chiếc lắc tay ấy vội cất vào cặp như chưa từng xuất hiện.
[Tí lại phải đi dỗ thôi, chắc hiểu lầm vì thấy khúc đưa vòng cho mình rồi.]