Kaine vừa về đến nhà bà Triệu đã hỏi ngay anh về Tú Nghiên. "Em con về chưa? Để anh với bác đây chờ."
"Dạ chưa thấy về."
Simon có chút chán chừng, vì từ lâu anh đã thích Tú Nghiên rất nhiều khi lúc ấy hai bên gặp nhau kí hợp đồng. Nhưng mà chưa bao giờ Tú Nghiên để anh vào tầm mắt.
"Bác ơi, con thấy em ấy không thích con thì phải."
"Không đâu, em nó còn ngại ấy để bác bảo từ từ rồi con cứ sang chở con bé đi chơi là được."
"Dạ."
"Thôi giờ chúng tôi về, hẹn gặp anh chị khi khác nói chuyện lâu hơn nha."
Ông bà Triệu đưa hai cha con Simon đến tận xe rồi mới vào nhà, vừa vào lại nhà mặt bà Triệu đã biến sắc ngay.
"Ông gọi con bé về cho tôi, làm tôi mất mặt quá chừng."
"Cứ để con nó đi đâu đi đi, bà ép buộc nó làm gì."
"Ông không biết chuyện gì hết, tôi phải làm như vậy để nó không đi lung tung rồi đi vào quá sâu không thoát ra được."
Ông Triệu nghe bà nói có chút khó hiểu, nhưng biết tính tình bà lúc nào cũng như vậy nên không thèm nói gì thêm nữa.
Ở nhà Giai Kỳ, cả hai đã ăn uống và thay băng gạc khác cho vết thương của Tú Nghiên.
"Này hôm nay vết thương bé đỡ hơn rồi này."
"Do cô chăm sóc tốt quá cơ."
Nịnh vợ là nghề của Tú Nghiên, lúc nào cũng khen cũng nịnh khiến nàng phải ngại ngùng luôn cơ.
"Tôi đâu có chăm tốt vậy đâu."
Tú Nghiên nhào đến sát vào mặt nàng, hôn nhẹ vào đôi gò má ửng hồng ấy một cách nhẹ nhàng.
"Em nói cô chăm tốt là tốt mà."
Cả đêm không về khiến bà Triệu hiểu ra Tú Nghiên đã đi đâu, giờ thì bà biết trước đó Tú Nghiên không hề qua nhà bạn ngủ mà thay vào đó là ở nhà của Giai Kỳ. Bà bực mình chẳng ngủ được liền nhắn tin đến cho Nghĩa Tân hỏi thêm về địa chỉ của nhà Giai Kỳ.
"Cậu mau đến nhà chở tôi đến địa chỉ nhà của cô ta đi."
"Ý bà là nhà của cô giáo của May ạ?"
"Ừ, nhanh lên."
Vì là người làm công ăn lương nên Nghĩa Tân phải chấp nhận và nghe theo, dù sao làm việc cho nhà họ Triệu cũng được tiền gấp đôi nên cứ việc trung thành mà làm.
Giờ đã hơn 22h00 đêm, chiếc xe Nghĩa Tân chạy đến đỗ trước nhà sẵn chờ bà ra.
"Tôi đến rồi thưa bà."
Bà nhanh chóng đi ra và đến thẳng nhà của Giai Kỳ, vì Nghĩa Tân biết mọi thứ về Giai Kỳ qua việc điều tra. Làm vậy có chút sai trái nhưng đây là điều bà Triệu mong muốn, không dám hé nửa lời.
Ở nhà Kaine vô tình đi ngang phòng bà nhưng Kỳ, thấy cửa phòng chưa khóa chốt và còn hé ra một tí.
"Mẹ chưa ngủ sao ạ?"
Vẫn không có tiếng đáp lại, anh liền đẩy cửa ra xem chẳng thấy bà trong ấy. Liền dự đoán chẳng lành nên chạy xuống phòng làm việc hỏi ông Triệu ngay.
"Ba! Mẹ đi đâu ba có biết không?"
"Không phải bà ấy ở trên phòng ngủ sao?"
"Mẹ đi rồi ạ, con không thấy đâu nữa."
Kaine liền gọi điện thoại cho bà, nhưng thấy đổ chuông mà bà chẳng nhấc máy.
Hai con người ở đây chẳng biết chuyện gì sẽ xảy đến với mình, nằm cùng nhau ở phòng khách xem phim rồi nói chuyện cười đùa, lâu lâu họ lại trao nhau những nụ hôn ngọt ngào nhất.
Vừa lúc ấy, bà Triệu đã đến đứng trước cửa nhà và nhấn chuông liên tục.
"Ủa ai mà còn đến giờ này ta."
"Chắc Nhược Khuê hay Ngọc Châu rồi ấy, để tôi ra mở cửa cho."
Nàng để Tú Nghiên ngồi ở đấy, mở cửa ra nhìn về phía cổng chính, nhận ra đó là bà Triệu. Cảm giác bất an liền nổi lên trong lòng nàng.
[Bà ấy...sao lại ở đây.]
Đứng chết lặng ở đó một lúc rồi định thần lại bởi tiếng nói của Tú Nghiên.
"Là ai mà vợ mở cửa lâu vậy?"
Vừa ôm từ đằng sau và nhìn ra phía cửa, Tú Nghiên thấy mẹ mình đứng nhìn thẳng vào hai người. Nhanh chóng chạy ra mở cửa cho bà.
Cửa rào vừa được mở ra, việc đầu tiên bà làm là đã tát vào mặt Giai Kỳ một cách rõ đau.
"Mẹ!"
"Im lặng, mẹ chưa nói đến con."
Bà liền tát thêm một cái nữa, nhưng lần này Tú Nghiên ngăn bà lại.
"Con mau buông tay mẹ ra."
"Không, mẹ sẽ đánh cô ấy."
"Đến bây giờ hai người vẫn còn trơ trẽn như vậy hả?"
Giai Kỳ không nói không rằng, ngày mà nàng lo sợ nhất đã xảy ra.
"Mẹ đừng nói vậy! Bọn con có làm gì sai đâu?"
"Cái sai của con là đã yêu cô ta đấy."
"Con cảm thấy không sai!"
Bà định giơ tay tát Tú Nghiên liền bị em nói lại.
"Đúng rồi, mẹ cứ tát đi. Tát đến khi nào mẹ thấy hả dạ thì thôi."
"Mày!"
Bà mất bình tĩnh cố kiềm lại để không làm hại con mình.
"Bao lâu rồi."
Cả hai im lặng không thể trả lời bà được, bà tức giận kéo Tú Nghiên lên xe nhưng lại bị em chống lại.
"Mẹ! Đừng ràng buộc con nữa, con chỉ muốn quen cô ấy thôi."
"Chẳng phải lúc con hỏi mẹ mẹ bảo rất bình thường hay sao?"
"Mẹ nó như vậy không có nghĩa mẹ đồng ý cho con như vậy. Còn cô, nếu cô biết điều thì mau rời khỏi con gái tôi. Bản thân cô nên biết cô ở vị trí nào, tầng lớp nào."
"Mẹ đừng nói vậy được không?"
"Đau lòng à?"
Giai Kỳ giờ chỉ biết im lặng sau cái tát ấy, đau lòng lắm chứ nhưng dường như đã chết trong tâm rồi.
"Nghĩa Tân lôi nó về cho tôi."
"Con không đi đâu cả, anh mà đến đây anh biết tay tôi."
Kaine lúc này đã chạy xe đến nhà Giai Kỳ, thấy xe của Nghĩa Tân đỗ ở đấy là biết đã có chuyện.
"Mẹ, sao mẹ đến đây."
"Con nhìn em gái của con đang làm gì đi."
"Mẹ bình tĩnh, giờ chúng ta về nhà đi trễ lắm rồi. Ngày mai rồi mình nói chuyện."
"Đừng hòng mẹ về, trừ khi nào cô ta buông ta cho May thì mẹ về."
Tú Nghiên cảm nhận được sau lưng mình Giai Kỳ đang rất sợ, nhanh chóng nắm tay nàng rất chặt chẳng cắt rời.
"Con sẽ ở đây, con không cần về nhà mình nữa."
"Mẹ cho con 3 ngày, nếu sau 3 ngày con không trở về thì đừng trách mẹ. Còn cô thì cũng chuẩn bị tinh thần đi, tôi không dễ dàng bỏ qua vậy đâu."
Rồi bà rời đi, Kaine nhanh chóng giả vờ lên xe để chạy về. Sau đó khi thấy bóng dáng xe bà khuất dần liền mở cửa đi ra hỏi ngay.
"Sao mẹ đến được đây vậy?"
"Em không biết."
"Để anh tìm cách phụ em giải quyết, hai đứa cứ vào nhà nghỉ ngơi đi. Giờ anh về."
"Dạ."
Hai người nắm tay nhau vào nhà, ngồi xuống ghế và lập tức Tú Nghiên quay sang vuốt ve nhẹ nhàng nơi dấu tay kia hằn lên.
"Em xin lỗi, có đau lắm không?"
"Không sao, tôi có lẽ không đau bằng em nhỉ?"
"Nói sao ta, thật ra thì em đã chết từ lâu rồi. Chỉ là vừa hay gặp được cô."
"Người con gái bước vào và tưới dịu tâm hồn u tối này trở lại."
"Vì thế em sẽ tìm cách trong ba ngày tới sẽ nói chuyện với mẹ, vợ đừng lo quá."
"Tôi chẳng biết nên làm sao cho phải phép, vì chúng ta cách xa nhau quá."
"Không sao, chỉ cần em còn sống thì em sẽ mãi mãi bên cạnh cô. Làm mọi thứ vì tình yêu của chúng ta."