Giai Kỳ nằm ở nhà cứ xem phim rồi ăn uống để thời gian trôi nhanh hơn, tiếng tin nhắn được gửi đến nàng liền bật dậy cầm lên xem. "Em về đến nhà rồi, chả vui tí nào."
"Có chuyện gì đó."
Bắt đầu Tú Nghiên nhắn và kể lại toàn bộ sự việc ở đây cho Giai Kỳ nghe, nàng có chút không vui vì lúc nào người yêu mình cũng đem ra để hai bên hợp tác như thế.
Nhưng bản thân này không đủ tầng lớp với họ nên không thể đến nói chuyện rõ ràng được, giờ chỉ biết an ủi Tú Nghiên mà thôi.
"Thôi ráng ngoan nghe lời mẹ một chút, dù sao chúng ta như vậy sẽ khó sống hơn."
"Em xin lỗi vì em chưa đủ lớn để đứng ra bảo vệ tình yêu của mình."
Tin nhắn được gửi đi cũng là lúc Giai Kỳ đọc được, không hiểu sao nhưng khóe mắt nàng có chút cay và nước mắt đọng lại ở đấy.
"Nghỉ ngơi đi nha, tôi có việc xíu."
Nàng sợ nhắn thêm xíu nữa nàng sẽ không chịu nổi mất, nàng cũng sợ lắm chứ nhưng bây giờ phải làm sao đây.
[Ước gì chúng ta không bị ngăn cản bởi bất kì điều gì.]
Tú Nghiên bên này cứ nhốt mình trong phòng suốt, dù cho Kaine lên gọi để xuống nhà ngồi cùng với mọi người và chủ yếu là ngồi cùng với người ba mẹ em đã chọn.
Thấy Tú Nghiên không chịu xuống, bà Triệu đích thân lên gọi và bắt buộc em phải xuống.
"Con đi xuống nhà ngồi với mọi người."
"Con mới về còn mệt với đau lắm, con cần nghỉ ngơi."
"Mở cửa ra mẹ muốn nói chuyện với con."
Lại mở cửa rồi bà đi vào ngồi cạnh đó, nhìn đứa con gái xinh đẹp của mình nhưng lại hiện ra hình ảnh hai người con gái dính lấy nhau là bà đã không thích rồi.
"Con mau xuống dưới nhà, anh Simon đợi con. Dù sao sau này con cũng cưới anh ta mà."
"Con bảo con cưới anh ta khi nào?"
"Nhưng mẹ với bên đó sắp xếp hết rồi, hai đứa tìm hiểu đi chơi đi."
"Mẹ chưa bao giờ hiểu con, mẹ ép con làm theo suy nghĩ của mẹ. Mẹ có bao giờ nhìn ra cảm xúc con muốn gì hay chưa?"
Bà không nói không rằng, nghĩ là bản thân con bé trở nên như vậy là do Giai Kỳ đã nói ra nói vào. Vẫn cố nhẫn nhịn rồi bước ra ngoài, không còn ép buộc xuống nhà cùng mọi người nữa.
Trong căn phòng này, Tú Nghiên soạn đồ vào cặp rất nhiều hẳn hai chiếc cặp được đựng tất cả đồ đạc của em.
Cánh vai còn đau nên hoạt động khá chậm rãi, nhưng trong đầu đã tính được hết việc mình đã làm.
"Mình sẽ qua nhà cô ấy ở."
Vội lấy điện thoại ra nhắn tin cho Kaine để anh giúp mình, Kaine nhanh chóng đi lên phòng rồi hỏi rõ mọi chuyện.
"Em đi như vậy không sợ ba mẹ phát hiện hả?"
"Anh không nói em không nói thì sao ba mẹ biết em sang nhà cô ấy."
"Vậy phải cẩn thận, giờ anh sẽ đem đồ em ra ngoài xe trước. Tranh thủ làm theo những gì em bàn với anh đi."
Kaine sẽ giả vờ đem cặp ra ngoài quăng đi vì đã cũ, rồi sau đó bỏ trên xe để tí chở theo. Còn Tú Nghiên sẽ giả vờ xuống ngồi cùng mọi người, thảo mai vài câu và xin đi ra ngoài.
"Dạ con xin phép đi mua đồ tí ạ."
Simon lúc này liền lên tiếng.
"Để anh chở bé đi, em còn mới khỏe đây mà không nên hoạt động nhiều."
"Không cần đâu, em đỡ hơn rồi em tự đi xíu em về."
Rồi nhanh chóng chạy vọt ra cửa và lên xe mà Kaine đã ở ngoài chờ sẵn.
"Em đó, bướng hết chỗ nói."
"Em không muốn đi theo khuôn khổ giống anh đâu."
"Vì anh tôn trọng ba mẹ thôi, với cả anh biết khi em còn nhỏ tính tình em không giống anh. Nên anh mới là người nghe theo ba mẹ, để em được thoải mái."
"Nhưng em vẫn bị mẹ gò bó đấy thôi."
"Em khác anh, ít ra em còn vùng vẫy. Nhưng anh giờ thì không còn được vùng vẫy nữa rồi."
"Anh mệt lắm đúng không?"
"Không, anh còn lo được cho em thì sao phải mệt cơ chứ."
Kaine nhìn sang đứa em gái này rồi cười với nhóc con, anh tự hào về đứa em và yêu thương đứa em này vô điều kiện.
"Nhưng sao em lại chọn một người cách xa tuổi em như thế."
"Em chẳng biết nữa, chắc vì sự lương thiện, vì cách cô ấy ân cần nhẹ nhàng với em."
"Em yêu cô ấy lắm."
Kaine cứ hỏi thì lúc nào cũng nhận lại được những câu trả lời như vậy, chẳng thay đổi.
"Gái lớn thật rồi nha."
Rồi cả hai ghẹo nhau đến khi tới nhà của Giai Kỳ.
Tiếng chuông cửa vang lên, Giai Kỳ nhìn thẳng ra nhận thấy chiếc xe quen thuộc này. Nhanh chóng chạy ra liền thấy Tú Nghiên đứng trước cửa, nàng vui mừng vô cùng.
"Ủa sao em đến đây?"
"Em sẽ ở đây để cô chăm sóc em nha."
Nàng chỉ biết ôm em vào lòng vui mừng, mùi hương vẫn là như vậy. Ngọt ngào dịu nhẹ luôn trên cơ thế Tú Nghiên. Kaine lên tiếng.
"Vậy giờ phải nhờ cô giáo chăm sóc em gái tôi rồi."
"Dạ..."
Vì ngại ngùng không biết nên nói với Kaine những gì, Kaine tiếp tục nói với nàng.
"Cứ gọi tôi là anh hai hoặc bằng Kaine được rồi, không có gì phải ngại. Vì cô giáo là người yêu của em tôi mà."
"Dạ anh..."
Kaine trả lại không gian cho hai người, nhanh chóng đem đồ vào phụ Tú Nghiên rồi mới rời đi.
"Có gì cứ nhắn anh nha nhóc."
"Dạ."
Cả hai vào trong nhà, Giai Kỳ nhẹ nhàng xem cánh vai vết thương đã như nào rồi. Gương mặt bây giờ lúc nào cũng tươi và hạnh phúc cả.
"Tôi còn nghĩ đến khi đi học mới gặp lại được em."
"Nhưng mà nếu đi như vậy ba mẹ em sẽ nghi ngờ đó."
"Đừng lo, anh hai em sắp xếp hết rồi."
"Vậy giờ nhóc muốn ăn gì đây, tôi nấu cho ăn nè."
Cả gan dùng tay chỉ vào nàng khiến gương mặt xinh đẹp ấy ửng đỏ lên ngay.
"Này! Tay chân như vậy rồi làm ăn cái gì, với cả không phải tôi đã là của em rồi sao."
Đêm hôm ấy đã trở thành của nhau rồi, cả hai người vẫn không ai quên được ngày hôm ấy, vì đó là cột mốc đầu tiên của hai người cơ mà.
"Em mà khỏe thì nảy giờ sao tha cho cô được."
"Hay quá ha, giờ tôi đi nấu ăn đây."
"Ở đây ôm em một chút nữa thôi, em cần nạp năng lượng cơ."
Tú Nghiên muốn cái gì mà chẳng được chứ, Giai Kỳ liền ngồi đấy dùng đùi mình để Tú Nghiên nằm lên và xoa đầu nhóc con ấy.
[Tôi biết em chịu đựng những gì mà, nên tôi thương em lắm.]