Chương 50: Xuất viện

Cả hai nói chuyện một lúc lâu, Nhược Khuê ngồi đó và chỉ biết khuyên Giai Kỳ mà thôi. "Cậu đừng nghĩ lung tung, cậu yêu em ấy thì cứ mạnh dạn lên."

"Dù sao cũng đã đến tuổi cần biết bản thân mình muốn gì rồi."

"Um...nói thật thì mình đã yêu em ấy lắm rồi. Nên mình sẽ cố gắng hơn thay vì bỏ cuộc."

Lúc này ở bên phía nhà họ Triệu, Nghĩa Tân đã có thông tin được về Giai Kỳ.

"Dạ đây bà, tất cả thông tin tôi biết được về cô ấy."

Bà Triệu nhìn một lượt sơ ngang từ ba mẹ đến bà của Giai Kỳ, cười khinh một cái chẳng biết nói gì.

"Nhìn như thế này chắc không phải kiểu người thương con."

"Bà nói đúng rồi, ba mẹ của cô ấy đã ly dị đường ai nấy đi. Ai cũng có hạnh phúc riêng hết, chỉ còn mỗi cô ấy ở đây thôi."

"Nghe cũng tội nhỉ! Nhưng đáng tiếc là không xứng với con gái tôi."

"Hóa ra đây là người mà May thích hả bà?"

"Người yêu của nó đó."

Nghĩ Tân có vẻ sốc, vì đó giờ không nghĩ Tú Nghiên sẽ là một người thuộc vào trong cộng đồng này. Nên có chút ngỡ ngàng khi biết được thông tin ấy.

Bà Triệu nhìn sơ qua một lượt các thông tin, không lọt được chút thông tin nào hữu ích hay hay ho cả.

"Đến lúc phải ngăn cản để mọi chuyện không đi quá xa rồi."

Bản thân bà lúc đầu hối hận khi nói với Tú Nghiên những lời ở bệnh viện, nhưng giờ thì bà sẽ làm trái lại lời bà nói. Vì bà sợ Tú Nghiên sẽ khổ, liên hệ đến cho công ty đối tác của mình đang kí kết hẹn con trai ông ấy sang nhà thăm vào ngày mai. Vì bà biết ngày mai Tú Nghiên sẽ được xuất viện.

Tại bệnh viện, Tú Nghiên ngồi bấm điện thoại chủ yếu là để chờ Giai Kỳ nhắn tin hay gọi điện đến. Nhưng từ khi nàng về cũng chẳng có thêm cuộc gọi hay tin nhắn nào nữa.

"Sao không nhắn tin cho mình nhỉ?"

Khó chịu trong người liền gọi điện đến đầu dây bên kia, nhưng không có ai bắt máy cả.

Tầm hơn 15 phút, tiếng mở cửa phòng của Tú Nghiên vang lên. Giai Kỳ từ từ bước vào với gương mặt tươi tắn, Tú Nghiên vừa thấy đã mỉm cười ngay lập tức.

"Em...còn tưởng cô không đến."

"Sao lại không đến được, ngủ cùng em để ngày mai cùng em xuất viện nữa."

"Chỉ cần vậy là em vui rồi."

Hai người lại cùng nhau nói chuyện đến tận khuya, đến khi Tú Nghiên nằm ra mà mắt nhắm lại ngay chìm vào giấc ngủ thì Giai Kỳ liền yên tâm ngủ ngay sau đó.

Đến sáng hôm sau, Kaine biết kiểu gì Giai Kỳ cũng sẽ đến đưa Tú Nghiên về nhà nên đã không cho ông bà Triệu đi đến bệnh viện.

"Ba mẹ ở nhà đợi con rước May về, không cần đến đâu."

Bà Triệu cũng nghi ngờ Kaine đang bao che cho em gái của mình, nhưng vì bà nghĩ anh lúc nào cũng ngoan với nghe lời nên dần dẹp bỏ đi sự nghi ngờ ấy.

"Thôi con nói đúng đó ông, để cho nó đón em nó về. Mình dọn dẹp nhà đón khách nữa."

"Ừ tôi cũng quên mất."

Rồi hai ông bà cũng không đi theo nữa, Kaine nhanh chóng chạy đến bệnh viện đón Tú Nghiên về.

"Anh hai em đây."

Giai Kỳ và Tú Nghiên ngồi ở sảnh đợi anh đến đón, vì đã nhanh chóng làm xong mọi thủ tục xuất viện nên dư khá nhiều thời gian.

"Cô giáo, cô đưa em tôi về đến nhà luôn sao?"

"Dạ, không được sao ạ?"

"Chắc là không, vì ba mẹ tôi đang chuẩn bị đón khách. Tôi sợ nếu cô đến đó sẽ khiến ông bà nghi ngờ hai người, vì không có giáo viên chủ nhiệm nào tận tình đến mức như vậy."

Nghĩ lại thì Kaine nói cũng đúng trước mặt cứ tạm nhà ai nấy về, sau dùng cái cớ qua nhà dạy học cũng được.

"Dạ vậy thôi, em về nhà em."

Giọng nói nhẹ nhàng mang lẫn sự thất vọng, nhưng vì hoàn cảnh nên phải chấp nhận như vậy.

"Em khỏe rồi có gì em sang với cô nha."

"Nghỉ ngơi đi, khi nào thiệt hết đau mới được qua cơ."

Hôm nay nàng cũng chẳng có tiết dạy, nên định sẽ đề Tú Nghiên về nhà mình. Nhưng có vẻ như không thuận lợi theo ý nàng rồi.

"Bye vợ, em về nhà. Cô về cẩn thận."

Cả hai tạm biệt nhau, xe lăn bánh rời khỏi nơi nồng nặc mùi thuốc này.

Giai Kỳ cũng nhanh chóng trở về nhà, thôi thì về cứ kiếm việc mà làm viết thời gian cho qua ngày. Từ ngày có Tú Nghiên, Giai Kỳ mới cảm nhận được cuộc sống vui vẻ chậm rãi như nào. Nhưng thiếu mất đi một chút thì có lẽ nhịp sống ấy sẽ mất đi ngay.

"May nè! Như ba mẹ mời đối tác qua đấy, có cả con trai bên đó nữa."

"Lại là bàn cân di động sao, biết vậy không thèm xuất viện làm gì."

"Nhưng mà anh cảm giác như mẹ đã biết gì đó rồi ấy."

"Anh cảm giác vậy thôi, em lại không thấy như anh. Bọn em đâu có lố quá hay gì đâu."

Nói chuyện được một lúc cũng đã đến nhà, bà Triệu chạy ra đỡ Tú Nghiên vào bên trong. Nhìn trong sân có chiếc ô tô khác đỗ cạnh là biết đã có người đến rồi.

"Vào nhà đi con, anh đợi con hơi lâu rồi đó."

"Chào em, em khỏe hơn chưa?"

Chàng trai này tên Simon, du học sinh về nước quản lí cơ ngơi của dòng họ Hoàng. Nhìn mặt đẹp trai lại còn mũi cao, nhưng với Tú Nghiên chỉ là một con người có mắt mũi miệng mà thôi.

"Em khỏe."

"Đây là bông anh mua sang tặng em, chúc em mau khỏe."

Mặc dù chán ghét cảnh này nhưng Tú Nghiên không thể để ba mẹ mất mặt vì mình được, nên vẫn nhận bông từ tay anh ta.

"Em cảm ơn, giờ em lên nghỉ ngơi xíu."

Chào mọi người rồi đi thẳng lên phòng, gương mặt chẳng mấy vui vẻ.

"Con bé mới hồi phục nên vậy đó, anh với cháu thông cảm."

"Không sao, kiểu gì mình sau này là xui gia với nhau rồi."

Ông Hoàng nói như vậy ai cũng đều bật cười, có vẻ như ông bà Triệu cũng đã chấm Simon vào mắt rồi.

[Chỉ có như vậy, Tú Nghiên sẽ không để ý đến cô ta nữa.]

[Mình sẽ tác hợp và tạo cơ hội cho bọn chúng gặp nhau.]