Chương 5

Khi đi ngang qua một gian Phật đường nhỏ, nàng dừng bước. Bên trong treo một bức tranh vẽ bằng mực nước.

Chỉ bằng vài nét vẽ đơn giản, bức tranh đã tái hiện được cảnh núi non sông nước, thôn quê bến bãi, còn có cả thuyền chài và chim bay. Những nét vẽ ấy khiến cả bức tranh toát lên vẻ mộc mạc mà sống động, làm người ta càng nhìn càng thấy thu hút.

Tiết Thiền nhất thời kinh ngạc, hỏi: “Bức tranh này là do ai vẽ vậy?”

Tiểu hòa thượng hếch cằm, vẻ mặt đầy tự hào: “Bức này là do sư thúc Hư Ẩn của ta vẽ đó.”

Vân Sinh thấy cậu bé đáng yêu, không nhịn được xoa đầu trọc nhẵn của cậu bé: “Vậy vị sư thúc đó hiện giờ ở đâu?”

“Sư thúc của ta đi ngao du tứ hải rồi.”

Tiết Thiền lại hỏi: “Bao giờ về?”

Huệ Năng lắc đầu: “Không biết. Sư thúc vẫn luôn chẳng theo khuôn phép gì hết, đi đủ rồi mới quay lại.”

Niềm mong đợi vừa nhen nhóm trong lòng Tiết Thiền lại rơi xuống. Nàng thở dài: “Vậy đúng là đã lỡ mất rồi.”

Vân Sinh thúc giục: “Đêm đã khuya lại còn mưa, chúng ta về thôi ạ.”

Tiết Thiền đứng ở cửa nhìn bức tranh, chân lại khó nhấc lên nổi.

“Cô nương.”

Nàng kéo nhẹ tay áo Vân Sinh: “Ở lại một lát thôi, chỉ một lát là được.”

Vân Sinh biết không cản nổi nàng, đành nói: “Thôi được rồi, chỉ một lát thôi nhé.”

Tiết Thiền dò hỏi: “Tiểu sư phụ, ta có thể xem kỹ bức tranh này một chút không?”

“Sư thúc ta nói rồi, đây chỉ là tác phẩm tiện tay vẽ, người hữu duyên đều có thể xem kỹ.” Huệ Năng gật đầu, trèo lên ghế lấy tranh xuống rồi trải tranh lên bàn.

Tiết Thiền bước qua ngưỡng cửa, vào trong xem tranh.

Nàng nhìn từng nét bút, càng nhìn càng thấy rung động. Nàng cầm đèn l*иg soi kỹ từng nét, sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Đèn trên bàn cháy đã lâu, ánh sáng dần yếu đi, trong phòng cũng tối hơn.

Tiết Thiền nhìn lâu, mắt hơi hoa lên.

Vân Sinh khẽ than: “Lão gia đã nói rồi, ban đêm xem tranh hại mắt lắm, lúc nào cô nương cũng không chịu nghe.”

Tiết Thiền hơi ngượng ngùng: “Được rồi được rồi, ta không xem nữa, về thôi.”

Nàng cẩn thận trả bức tranh lại cho Huệ Năng, rồi nói lời cảm ơn: “Đa tạ tiểu sư phụ đã cho ta xem bức tranh này.”

Huệ Năng ôm tranh cười nói: “Không có gì. Sư thúc nói rồi, bức tranh này để ở đây chính là dành cho những người chịu dừng chân thưởng thức.”

Vân Sinh lập tức xách đèn dẫn nàng quay về, vừa đi vừa nói: “Mau về thôi, bên ngoài lạnh lắm, lỡ cô nương sinh bệnh thì lão gia lại viết thư càm ràm mất.”

Tiết Thiền chỉ đáp liên hồi: “Ừ ừ ừ.”