Chương 4

Còn Tiết gia của nàng thì chỉ miễn cưỡng được coi là gia đình đọc sách, nhưng đã sa sút từ đời cha nàng. Đến nay họ hàng thân thích thưa thớt đến đáng thương.

Cô mẫu nàng nhập cung, còn mẹ nàng mất cách đây mấy năm, nên giờ trong nhà chỉ còn lại nàng và cha.

Chỉ vì cô mẫu của nàng hiện là Quý phi, mà trước kia lại xuất thân từ cung hoàng hậu. Để giữ cho hậu cung yên ổn, tránh sinh ra mâu thuẫn giữa hoàng hậu và các phi tần, triều đình mới sắp xếp cuộc hôn sự này.

Ban đầu Tiết Thiền vốn cho rằng mình có thể ở lại Ngọc Xuyên suốt cả đời. Nhưng ai ngờ giờ mọi việc lại thành thế này chứ.

Nàng xoay người, nằm nghiêng qua một bên, nhắm mắt ngủ.

Chùa Khổ Trúc quá đỗi yên tĩnh, đến cả tiếng mưa rơi trên mái hiên cũng nghe rõ mồn một.

“Tí tách tí tách.”

Nàng lại co người lại một chút, dứt khoát vùi cả đầu vào trong chăn gối. Không biết qua bao lâu, Tiết Thiền chợt ngửi thấy mùi hương hoa quế.

Mùa này sao lại có hoa quế được?

Nàng mở mắt ra thì thấy một vầng trăng tròn to sáng treo lẻ loi trên bầu trời cao.

Đó là vầng trăng của năm nào?

Nàng được ôm trong vòng tay ấm áp. Tiết Thiền nheo mắt, cố gắng nhìn rõ gương mặt người trước mắt.

“Mẹ.”

Nàng nghe thấy giọng nói non nớt của chính mình.

“Mẹ, bao giờ cha mới về? Cha không về thì chẳng có ai vẽ tranh cùng con cả.”

Nữ nhân khẽ cười, ôm nàng chặt hơn nữa: “Cha con mang lương thảo đến cho các tướng sĩ đang đổ máu chiến đấu ngoài chiến trường rồi. Đợi sang năm chiến sự kết thúc, khi hoa quế lại nở, trăng lại tròn, cha con sẽ trở về.”

Nhưng mà...

Tiết Thiền còn muốn nói thêm gì đó, song mọi thứ đã tan biến. Nước mắt nàng rơi xuống đất, lặng lẽ không tiếng động.

“Cô nương?”

Tiết Thiền bỗng chốc mở mắt ra. Xung quanh vẫn là màn đêm lạnh lẽo thê lương. Nàng sững sờ nhìn quanh, lúc này mới nhớ ra mình đang ở chùa Khổ Trúc.

Vân Sinh đỡ nàng ngồi dậy, hỏi: “Cô nương lại gặp ác mộng rồi sao?”

Tiết Thiền sờ tay lên mặt, nhận ra khắp gương mặt đều là nước mắt lạnh buốt. Nàng ngồi bên giường, ổn định lại tâm trạng.

“Ta không sao.”

Vân Sinh vẫn hơi lo lắng, nói: “Vậy cô nương có đói không, để nô tì bảo Xuân Nương làm chút đồ ăn mang tới nhé?”

“Ta không đói.” Nàng dùng khăn lụa lau sạch vệt nước mắt trên mặt, lắc đầu với Vân Sinh, mỉm cười dịu dàng: “Ta muốn đi thắp hương.”

“Vâng.”

Vân Sinh khoác áo bông và áo choàng cho nàng, rồi xách đèn đi ra ngoài.

Sau khi thắp hương trong đại điện xong, Tiết Thiền được tiểu hòa thượng Huệ Năng dẫn đường quay về.