“A Miêu!” Nàng gọi A Miêu đang cúi người nhặt hoa: “Mưa lớn quá, bị ướt dễ sinh bệnh đấy. Chúng ta quay về thôi.”
“Vâng.” A Miêu nắm chặt hoa trong tay, cùng nàng trở về.
Hai người rời đi, người phía sau tường mới thở phào nhẹ nhõm, xách đao rời khỏi.
Bên kia, một tăng nhân bước tới nói: “Đã thu dọn xong phòng khách rồi. Mời chư vị theo tiểu tăng.”
Tăng nhân cầm đèn dẫn họ đến cửa viện Tĩnh Tâm. Lương Đô Đầu nói: “Chúng ta là nam tử nên không tiện ở quá gần. Đêm nay sẽ thay phiên canh gác ở bên ngoài. Việc hầu hạ Tiết cô nương, xin giao cho Vân Sinh cô nương.”
Vân Sinh đáp: “Xin ngài yên tâm.”
Tiết Thiền khẽ gật đầu, lại hành lễ với Lương Đô Đầu: “Hôm nay làm phiền Lương Đô Đầu rồi.”
Tăng nhân dẫn Tiết Thiền cùng mọi người đi qua cổng, sau đó vòng qua hành lang dài tiến vào thiền viện.
Vào mùa đông, trong ao sen của thiền viện vẫn còn mấy cành sen tàn màu nâu sẫm đứng thẳng, trong nước có vài con cá đỏ bơi lội một cách lười biếng.
“Tuy nơi này không lớn nhưng lại rất yên tĩnh và cổ kính.”
Tăng nhân dẫn đường cúi đầu đáp: “Tuy Khổ Trúc không nguy nga như những ngôi chùa khác, nhưng nó nằm giữa núi xanh rừng trúc, nên cũng xem như là một nơi khá thanh tịnh.”
Tiết Thiền đáp: “Đúng là rất thanh tịnh.”
Tăng nhân cầm đèn dẫn họ tới cửa viện, lại chỉ cánh cửa phía sau viện dặn dò: “Từ đây đi ra là một rừng trúc, trong rừng có đình nghỉ mát. Xuyên qua rừng trúc là một vách đá khắc đầy kinh văn, phía dưới là động Thiên Phật. Người đến Khổ Trúc cũng hay qua đó, chỉ là mấy ngày nay mưa nhiều nên trời lạnh, ít người lui tới. Thí chủ đừng sang bên ấy.”
“Ơ? Chẳng lẽ nơi Phật môn thanh tịnh này lại có ma quỷ sao?” Vân Sinh hỏi.
Tăng nhân bật cười: “Sao có thể chứ, chỉ là chỗ đó nối với khe núi. Ngày mưa nếu trượt chân rơi xuống thì rất phiền phức.”
Tiết Thiền mỉm cười nhạt: “Đa tạ sư phụ nhắc nhở.”
“Trời không còn sớm, tiểu tăng không quấy rầy thí chủ nghỉ ngơi nữa.” Tăng nhân cáo từ.
Vân Sinh đỡ Tiết Thiền vào phòng rồi khép cửa lại.
Tiết Thiền tháo nón che mặt ra, sau đó không chút để ý nằm phịch xuống giường, thở dài một tiếng: “Mệt quá.”
“Nào, ngươi cũng nằm đây đi.” Nàng vỗ vỗ chỗ bên cạnh, ra hiệu cho Vân Sinh.
Vân Sinh nằm xuống, quay mặt nhìn Tiết Thiền: “Cô nương, chúng ta thật sự sắp vào kinh rồi.”
Tiết Thiền đang nhắm mắt dưỡng thần liền mở mắt ra, khẽ thở dài.
Nói ra thì cuộc hôn sự này cũng không mấy tương xứng.
Phủ Võ An Hầu vốn là nhà công thần, theo Thánh Tổ nam chinh bắc chiến, cùng lập nên cơ nghiệp. Mười hai năm trước từng giao chiến với Tây Nhung, tuy thắng trận nhưng Võ An Hầu cùng Chiêu Vũ tướng quân đều tử trận ngoài chiến trường, cả nhà mang danh trung liệt.