Do còn phải chờ tăng nhân thu dọn phòng khách nên Tiết Thiền cùng một nha hoàn, một phụ nhân lớn tuổi hơn và một đứa trẻ tạm thời chờ trong đại điện.
Lương Đô Đầu lại giải thích lần nữa: “Tiết cô nương cứ yên tâm, chúng ta phụng mệnh hộ tống ngài lên kinh thì nhất định sẽ bảo hộ ngài chu toàn. Sáng mai khởi hành, ngày kia là có thể vào kinh rồi.”
Tiết Thiền khẽ đáp: “Bệ hạ đích thân phái Lương Đô Đầu hộ tống, tất nhiên là rất tin tưởng ngài. Bệ hạ đã tin tưởng thì ta tự nhiên cũng sẽ tin.”
Trời dần tối, không còn nhìn rõ cơn mưa như trút nước bên ngoài. Ánh nến trong đại điện lặng lẽ cháy, tỏa ra từng quầng sáng vàng ấm áp, tiếng mưa ào ạt cuốn theo hơi thở bị cố ý đè thấp.
Trong điện có một bức tranh, tuy chưa vẽ xong nhưng vẫn thấy rõ bút lực người vẽ rất tốt.
Tiết Thiền đứng ngắm bức tranh trong điện. Vì nàng tiến lại gần mà người vốn định rời đi bất đắc dĩ phải nấp sau tượng Phật.
“Cô nương cô nương, ngài xem, hoa này.”
A Miêu nâng hai đóa sơn trà đỏ thẫm đưa cho nàng xem.
Tiết Thiền cười hỏi: “Hoa ở đâu ra thế?”
“Nhặt bên ngoài ạ.”
Tiết Thiền lấy một đóa sơn trà, cài lên búi tóc nhỏ của A Miêu. Cô bé lắc lắc đầu, hỏi: “Đẹp không ạ?”
“Đẹp.” Nàng véo nhẹ má mềm mịn của A Miêu.
“Bên ngoài hành lang có một cây sơn trà lớn lắm, nở rất đẹp, cô nương có muốn ra xem không ạ?”
“Được.”
Hai người rời khỏi điện, lúc này người trong điện mới lách mình ra phía sau.
A Miêu nhảy nhót ở phía trước, còn Tiết Thiền thì đi theo cô bé tới cuối đường. Ở đó mọc một cây sơn trà rất cao, hơn nửa thân cây vươn qua tường.
Tiết Thiền bước lên hai bước. Người phía sau bức tường nín thở, cố ép tiếng hô hấp nhẹ hơn nữa, rồi lặng lẽ lùi vào chỗ tối hơn.
Hắn siết chặt thanh đao nhuốm máu trong tay, vết thương trên người hắn vẫn đang rỉ máu. Mưa hòa với máu, theo tay chảy xuống lưỡi đao, nhỏ tí tách xuống đất.
“Tí tách.”
“Tí tách.”
Tiếng nước nhỏ dần trùng khớp với bước chân đang tới gần, cũng trùng với nhịp tim của hắn.
Sau khi bị thương, Giang Sách có hơi choáng váng. Lúc này hắn cố gắng giữ tỉnh táo, suy nghĩ nếu nàng thật sự đến đây rồi phát hiện ra hắn thì nên xử lý thế nào đây.
Bước chân càng lúc càng gần, tim hắn càng treo lên cao.
Hắn giơ đao lên, chuẩn bị ra tay thì bước chân kia bỗng chốc dừng lại.
Mưa càng lúc càng lớn, đánh những cánh hoa đỏ thẫm rơi đầy đất. Chúng rơi lả tả xuống nền gạch xanh xám, mưa gió quét qua làm cảnh tượng trông như từng mảng máu loang.
Tiết Thiền bỗng cảm thấy choáng váng, nàng vịn tay vào thân cột để đứng vững.