Chương 1

Tháng mười mùa đông, trời rét buốt.

Tiếng “xào xạc” của bánh xe nghiền qua lá vàng từ xa dần đến gần, trên đường có một đoàn xe ngựa đang đi. Trước và sau xe ngựa đều là những nam tử mặc y phục hộ vệ với mặt mày nghiêm túc. Còn ở giữa là hai cỗ xe ngựa giản dị.

“Ầm!”

Sấm sét giáng xuống con đường núi lúc chạng vạng, trông vô cùng đáng sợ. Trong xe vọng ra tiếng nói khe khẽ của một đứa trẻ.

Người đi phía trước ngẩng đầu nhìn trời, rồi nói với người dẫn đầu: “Lương Đô Đầu, cơn mưa này e là sắp đổ xuống rồi. Hiện còn cách trạm dịch một đoạn nữa, chúng ta nên tiếp tục đi hay là tạm dừng nghỉ tại chỗ đây?”

Lương Đô Đầu trầm ngâm, đảo mắt nhìn một vòng, tính toán sơ qua. Bọn họ vừa qua Thương Minh, hiện đang ở huyện Vĩnh Bình. Tuy đã rất gần kinh thành nhưng vẫn còn phải đi hai ngày nữa. Trạm dịch kế tiếp cũng còn nửa ngày đường.

Nhìn tình hình thì có vẻ mưa sắp trút xuống, hơn nữa có lẽ cơn mưa này cũng không nhỏ. Chỗ này lại sát núi, nếu đá núi lăn xuống thì rất phiền phức. Lương Đô Đầu quay đầu nhìn xe ngựa phía sau.

Bên trong xe là cháu gái của Tiết Quý phi. Sau tiệc Trung Thu, bọn họ phụng mệnh hoàng đế hộ tống nàng lên kinh để kết hôn.

“Đi chậm lại!” Lương Đô Đầu giơ tay, đoàn xe vốn đi gấp liền bắt đầu thả chậm tốc độ.

Lương Đô Đầu kéo cương ngựa, đi đến cạnh xe nói: “Tiết cô nương, có lẽ sẽ có mưa lớn, xem ra phải dừng lại tại chỗ rồi.”

Người trong xe lên tiếng: “Lương Đô Đầu là người kinh thành, hẳn rất quen thuộc khu vực này. Nếu đã chọn dừng lại ở đây, thì chắc là có nơi tạm nghỉ chân chứ?”

Lương Đô Đầu nghe vậy thì hơi ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Cô nương nói rất đúng. Phía đông của núi có một ngôi chùa Khổ Trúc, ngày thường cũng có nhiều quý nhân đến dâng hương, có thể tạm qua đêm ở đó.”

Tuy nói vậy nhưng trong lòng ông vẫn có phần lo lắng.

“Suốt mấy tháng trời rong ruổi trong mưa gió, các vị cũng vất vả rồi. Nay đã có chỗ nghỉ thích hợp, vậy thì mau tới chùa Khổ Trúc tránh mưa thôi.”

Nghe nàng nói như vậy, Lương Đô Đầu mới nhẹ nhõm, nghiêm mặt đáp: “Đa tạ cô nương thấu hiểu.”

Nói xong, ông lớn tiếng hô: “Đi chùa Khổ Trúc!”

Cả đoàn vội vàng đẩy nhanh tốc độ đi đường, cuối cùng cũng tới chùa Khổ Trúc trước khi trời tối.

Vừa bước vào cổng chùa, mưa liền rơi lộp bộp, nước bắn tung tóe. Sau khi Lương Đô Đầu bàn giao xong với người trong chùa, ông mới gọi người trong xe xuống.

“Tiết cô nương, đã tới chùa Khổ Trúc rồi, mời cô nương xuống xe.”

Rèm xe được vén lên, một cô nương trẻ đi xuống. Nàng ấy bung ô, đỡ Tiết Thiền đội nón che mặt bước xuống.