Mọi người nói nhị công tử phủ Võ An Hầu vốn là thế gia đời đời trung liệt, đây quả là một mối lương duyên trời ban.
Nhưng trong thư, biểu muội lại nói hắn đã gây ra chuyện ở trong cung, hắn đánh Tiểu Ninh Vương bị thương. Vì chuyện đó, hoàng đế hạ lệnh đánh ba mươi trượng ngay trước điện Tử Quang.
Ngay hôm đó, huynh trưởng hắn là Võ An Hầu bị hoàng đế khiển trách vì dạy bảo không nghiêm, bất chấp đệ đệ còn trọng thương chưa lành, liền trói người áp giải đến biên quan rèn luyện ngay trong đêm.
Khi ấy, Tiết Thiền cầm lá thư trong tay, tự nhủ rằng không nên dễ dàng tin vào những lời đồn bên ngoài. Cho đến lần đầu tiên gặp nhau.
Giang Sách giương đao uy hϊếp: “Chỉ cần ngươi không lên tiếng và không gọi người tới, thì ta sẽ không gϊếŧ ngươi.”
Tiết Thiền không chút nương tay, dùng trâm dài đâm thẳng vào ngực hắn, rồi lại một cước đá hắn rơi xuống khe núi.
Giang Sách trọng thương, bò ròng rã ba ngày mới thoát ra được. Hắn nghiến răng tức giận, thề nhất định phải khiến nàng trả giá.
Ban đầu, hắn tức đến phát điên, nói rằng hôn sự này chỉ là bất đắc dĩ.
Sau này...
Tiết Thiền mắng hắn: “Chàng là chó à?”
Hắn lại cười đáp: “Chó đáng yêu biết bao, lại dễ khiến người ta thích nữa. Kiếp sau nàng làm người, còn ta làm chó. Như vậy thì ngày nào ta cũng sẽ bám theo nàng, chẳng phải rất tốt sao?”
“Trên đời này lại có người thích làm chó, quả là chuyện lạ hiếm thấy đó.”
Hắn cúi người ghé sát tai nàng, cười hì hì nói: “Chó tốt, làm chó cũng tốt, ta thích làm chó. Nàng muốn nghe ta sủa không?”
-
Song xử, HE.
Truyện tiến triển chậm, thiên về sinh hoạt thường ngày, chủ yếu là những màn giằng co ngây ngô của một cặp tình nhân trẻ con.