Bạch Chỉ nghe vậy, đại khái cũng hiểu ra chuyện gì.
Chuyện này thì cô là chuyên gia rồi. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm được chỗ ở, cô mới có thể nghĩ cách kiếm tiền.
"Bác ơi, cảm ơn bác đã nhắc nhở. Điện thoại cháu hết pin rồi, bác có thể giúp cháu liên lạc với chủ nhà không ạ?"
Thấy cô vẫn muốn thuê, bác gái vốn định nói thêm mấy câu, nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại của cô, trong lòng cũng hiểu ra đôi chút.
Đã tìm đến chỗ này thuê phòng thì phần lớn đều là người đã rơi vào đường cùng.
Cô gái này trông cũng xinh xắn, nhưng quần áo lấm lem, nhìn thế nào cũng thấy khốn khổ.
Bác gái lấy điện thoại ra, giúp cô gọi cho chủ nhà.
Bên kia nhận lời rất nhanh.
"Ông ta ở gần đây, sẽ đến ngay thôi."
Bạch Chỉ gật đầu: "Cảm ơn bác ạ."
Bác gái thở dài, nhìn cô với ánh mắt tiếc nuối: "Không có gì, nhớ giữ an toàn nhé."
Nói xong, bác vội rời đi.
Bạch Chỉ đứng chờ tại chỗ một lúc, không bao lâu sau liền thấy một ông lão đi về phía cô.
Ông ta đi khá vội, bước chân còn có chút loạng choạng.
Thấy Bạch Chỉ, ông ta hỏi: "Cô bé, cháu muốn thuê phòng phải không?"
Bạch Chỉ gật đầu.
Trên mặt ông lão lập tức nở nụ cười: "Cô bé à, cháu tìm đúng chỗ rồi đấy, nhà bác đầy đủ tiện nghi, đồ dùng gia đình không thiếu thứ gì. Ở khu này, ngoài nhà bác ra, không có nhà nào cho thuê rẻ như vậy đâu."
Bạch Chỉ không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau ông.
Thang máy dừng ở tầng 32.
Tầng cũng khá cao.
Khu này quả thật được thiết kế tốt, các tin cho thuê khác đều hơn một nghìn mới có thể thuê được một phòng một khách.
Chỉ có ông chủ nhà này là cho thuê một phòng một khách với giá ba trăm tệ.
Chủ nhà đi đến căn 32-6, mở cửa phòng.
Bạch Chỉ còn chưa bước vào đã cảm thấy một luồng âm khí lạnh lẽo từ trong phòng ập ra, nhiệt độ xung quanh lập tức giảm đi cả chục độ.
Chủ nhà rùng mình, theo phản xạ ôm lấy cánh tay.
Khi nhận ra, ông ta lập tức nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Cô bé, mau vào xem phòng đi."
Bạch Chỉ bước vào, âm khí trong phòng còn nặng hơn ban nãy.
"Căn phòng này diện tích hơi nhỏ nên trước giờ không ai thuê. Tôi nghĩ để trống cũng phí, nên cho thuê rẻ một chút, dù sao tôi cũng nhiều nhà."
"Cháu xem, môi trường không tệ phải không?"
Bạch Chỉ liếc nhìn bố trí trong phòng, nhiều đồ còn rất mới, tốt hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
Ba trăm tệ mà thuê được phòng thế này, đúng là quá hời.
Miễn là căn phòng này là một nơi bình thường.