Nếu cô nói ra sự thật, chỉ e sẽ bị coi là kẻ điên.
Cô gái còn muốn nói gì đó, nhưng khi lấy lại tinh thần thì Bạch Chỉ đã biến mất.
Cô gái thở dài, hôm nay tài xế xin nghỉ, cô ấy cũng không muốn tự lái xe nên gọi xe công nghệ.
Không ngờ vừa đến nơi, vừa bước xuống xe thì cảm thấy như có thứ gì đó níu chặt linh hồn mình, chưa kịp phản ứng thì người đã ngã xuống đất.
Cảm giác khi đó vô cùng khủng khϊếp, như thể cô ấy sắp chết, nhưng ngay trong lúc tuyệt vọng, có một đôi tay kéo cô ấy lại.
Vừa mở mắt ra, cô ấy đã thấy thiếu nữ kia ở ngay trước mặt.
Đôi tay đó nhất định là của cô gái ấy. Lần sau gặp lại, cô ấy nhất định phải cảm ơn tử tế.
-
Bạch Chỉ tìm một gầm cầu làm nơi ở tạm.
Trong ký ức của cô, người thời đại này nếu không có chỗ ở thì thường sống dưới gầm cầu.
Hiện giờ cô cũng không có nơi nào để đi, đành ở tạm vài hôm dưới gầm cầu, chờ hiểu rõ thế giới này rồi tính tiếp.
Lúc mới tới, một người vô gia cư bên cạnh thấy cô còn trẻ mà phải ngủ gầm cầu, cảm thấy đáng thương, tốt bụng đưa cho cô một chiếc chăn, còn nhắc nhở cô rằng nếu muốn xin tiền thì đừng ăn mặc sạch sẽ thế này.
Bạch Chỉ cảm ơn rồi không nói gì thêm.
Nửa tháng sau đó, ban ngày cô ra ngoài làm quen với thành phố, tối lại quay về gầm cầu ngủ.
Thế giới này yên bình gấp trăm lần nơi cô từng sống.
Không có yêu ma quỷ quái hoành hành, con người sống trong thời đại hòa bình, chiến tranh đã trở thành chuyện quá khứ xa xăm.
Đây là một thế giới rất tốt đẹp. Chỉ là...
Bên dưới vẻ yên bình ấy, luôn tồn tại sự bẩn thỉu bị che giấu.
Thế giới này cũng không hoàn toàn bình yên như vẻ ngoài, ví dụ như luồng tà khí cô thấy trên người cô gái kia.
Thế giới này cũng có những thứ không thể giải thích bằng khoa học.
Chỉ là khi gặp chuyện kỳ lạ, con người thường không muốn truy cứu, chỉ đành chấp nhận số mệnh.
Bạch Chỉ cảm thấy mình đã nắm được sơ bộ thế giới này, liền thu dọn đồ đạc, trả lại chiếc chăn cho người vô gia cư kia, còn lấy ra tờ 10 tệ cuối cùng mà nguyên chủ để lại.
"Em gái, em định đi à?"
Người vô gia cư thấy cô trả chăn và đưa tiền, vội vàng nhét tiền lại vào tay cô.
Bạch Chỉ điềm tĩnh nói: "Cảm ơn anh đã cho tôi mượn chăn, nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ báo đáp."
Người kia khoát tay: "Em không chê là tốt rồi, không cần cảm ơn đâu."
Trông cô gái này xinh xắn, ăn mặc chỉnh tề, có lẽ gặp phải chuyện gì đó khó khăn nên mới phải ở gầm cầu thế này.