Chương 4

Thiếu gia nhà ông ấy đúng là người tốt. Nếu đổi lại là người khác, gặp kẻ ăn vạ như thế, chắc đã sớm lái xe bỏ đi rồi.

Bạch Chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt rơi vào cô gái đang nằm trên mặt đất.

Một làn khí đen lượn lờ quanh người cô gái, sắp xâm nhập vào cơ thể cô ấy.

Bản năng khiến Bạch Chỉ lập tức đứng dậy, bước nhanh đến chỗ cô gái đó.

Người đàn ông trung niên thấy có người lao ra từ bên cạnh, sắc mặt lập tức thay đổi.

"Cô, cô là ai!"

Quả nhiên mấy người đi ăn vạ đều có đồng bọn.

Bạch Chỉ không để ý đến ông ấy, cô đi thẳng đến cạnh cô gái, tay giữ lấy mặt đối phương, sau đó bấm tay niệm quyết, ấn lên trán cô gái.

Chỉ thấy luồng khí đen quanh người cô gái tan biến hoàn toàn, người đang hôn mê cũng từ từ mở mắt.

Cô gái nhìn quanh một lượt, mơ hồ hỏi: "Đây là đâu?"

Bạch Chỉ đứng dậy: "Cô bị ngất, là chú này cứu cô."

Cô gái từ dưới đất đứng lên, cả người vẫn còn choáng váng.

Cô ấy liếc nhìn người đàn ông trung niên, rồi lại nhìn chiếc xe sang.

Người đàn ông này tuyệt đối không thể nào là người cứu cô ấy.

Nhưng cô ấy vẫn lịch sự nói: "Cảm ơn mọi người. Tôi cũng không rõ tại sao vừa đi được mấy bước lại ngất xỉu nữa."

Người đàn ông trung niên bị tình huống bất ngờ làm cho ngẩn ra.

Ông ấy còn chưa hoàn hồn sau cú xuất hiện đột ngột của Bạch Chỉ, giờ lại nghe cô gái cảm ơn mình, nhất thời không biết nói gì, chỉ đành dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía chàng trai trong xe.

Ánh mắt chàng trai trong xe lướt qua Bạch Chỉ rồi thu lại: "Không sao thì đi thôi."

Người đàn ông trung niên vội gật đầu: "Nếu cô không sao thì chúng tôi xin phép đi trước."

Cô gái khẽ gật đầu.

Sau khi người đàn ông trung niên lên xe, Bạch Chỉ cũng chuẩn bị rời đi, ai ngờ cô gái bên cạnh lại kéo tay cô lại.

"Chị đẹp, cảm ơn chị vừa rồi đã cứu em, cho em xin phương thức liên lạc đi, em nhất định sẽ hậu tạ!"

Sắc mặt Bạch Chỉ hơi trầm xuống.

Cô nhìn cô gái ấy. Vầng trán đầy đặn, ngũ quan phúc hậu, là mệnh đại phú đại quý.

Nhưng hiện giờ mí mắt sụp xuống, khóe miệng hơi trễ, có dấu hiệu bị phá mệnh.

"Không cần đâu, chỉ là tiện tay thôi."

Giọng Bạch Chỉ lạnh nhạt, không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.

Cứu người chỉ là thuận tay. Giờ cô vừa đến thế giới này, còn chưa quen thuộc, không thể dính dáng quá nhiều đến người nơi đây.

Huống chi người ở thế giới này không mấy ai tin vào quỷ thần.