Chương 3

Đây là một thế giới hoàn toàn khác với nơi cô từng sống, cũng là một thời đại hoàn toàn khác.

Thời đại này được gọi là thời đại hòa bình.

Còn thế giới cô từng sống là nơi yêu ma quỷ quái hoành hành, chiến loạn triền miên, khói lửa không dứt, người dân lầm than, yêu tà tàn sát khắp nơi, nơi nơi đều là xác chết.

Đó là một thế giới như địa ngục.

Số lượng yêu ma quỷ quái còn nhiều hơn cả con người. Mà cô lại là một trong số ít con người sống sót.

Không phải vì may mắn, mà vì cô là một trong những người mạnh nhất của nhân loại.

Ở thời đại đó, người đời lén gọi cô là Chiến thần Bạch Chỉ.

Trong trận đại chiến diệt trừ yêu ma, cô dẫn đầu đội quân tinh nhuệ tiến vào sào huyệt của yêu ma để tiêu diệt chúng. Nhưng trong trận chiến đó, cô bị trọng thương rồi hôn mê bất tỉnh. Khi mở mắt ra thì đã ở thế giới này.

Cô tin những gì mình tính ra chắc chắn không sai, nhưng lại không thể lý giải được nguyên nhân vì sao bản thân lại tới đây.

Thiên đạo đã che giấu lý do cô đến.

Cô từng nghĩ có lẽ bản thân đã chết ở thế giới kia, nên mới đến thế giới này.

Nhưng tại sao lại là cơ thể này? Chỉ vì trùng tên sao?

Đang nghĩ như thế thì bên cạnh bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh.

Bạch Chỉ quay đầu lại, thấy một chiếc xe sang vừa dừng lại, một người đàn ông trung niên mặc âu phục bước xuống từ trên xe, vẻ mặt vội vã, bước nhanh về phía trước.

Phía trước xe có một cô gái trẻ đang nằm bất động dưới đất.

"Cô gái, cô không sao chứ?"

Người đàn ông trung niên cúi xuống kiểm tra hơi thở, thấy đối phương vẫn còn thở, thân thể ông ấy cũng thả lỏng ra.

"Chú Vương, gọi 120 đi."

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú tinh xảo.

Mắt Bạch Chỉ hơi nheo lại. Quanh thân người này có khí tím bao phủ, ngũ quan mang tướng đế vương, sau này nhất định là người có quyền lớn, ở trên vạn người.

"Thiếu gia, không phải người này đang giở trò ăn vạ đấy chứ? Vừa rồi rõ ràng tôi chưa hề đυ.ng vào cô ta."

Người đàn ông trung niên có chút bất đắc dĩ. Giới trẻ bây giờ không chịu làm việc đàng hoàng, lại học theo mấy ông bà lão đi ăn vạ thế này.

"Cứ gọi điện thoại trước đã."

Vẻ mặt chàng trai tuấn tú vẫn không chút biểu cảm, bình thản nói.

Người đàn ông trung niên đành lấy điện thoại ra gọi.

Sau khi gọi xong, ông ấy đứng ngẩn người, tay chân luống cuống.

"Lấy dù che cho cô ta đi."

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ trong xe.

Người đàn ông trung niên liền quay lại, lấy một cây dù từ cốp xe, đi đến trước mặt cô gái và mở dù che cho cô gái.