Chương 5

“Vầng trăng băng giá vừa nhô lên từ hải đảo, ta đã thấy Thỏ Ngọc. Ồ, Thỏ Ngọc đã sớm mọc ở phương đông rồi.” (Trích vở kịch “Dương quý phi say rượu”)

Trong góc sân ẩn mình dưới bóng cây lấp ló có một ngôi nhà cổ được xây dựng từ hai trăm năm trước, đây là một trong số ít tài sản mà tổ tiên nhà họ Liễu để lại. Tiếc là Liễu Ứng Huyền sống một mình nên đã đóng kín phần lớn các gian nhà, chỉ giữ lại gian nhà nhỏ hai tầng phía trước và khoảng sân rộng rãi.

Giọng hát ai oán phát ra từ chiếc radio, Liễu Ứng Huyền đang nằm dài trên ghế mây cũng ngân nga theo, anh chợt nghe thấy tiếng bước chân ở ngoài cửa, ngay sau đó có một giọng cười vang lên: “Tiểu Liễu, cậu thảnh thơi thật đấy, cả thôn Tây Lăng này không ai biết hưởng thụ bằng cậu đâu.”

Người nhà họ Bạch đã đến, Liễu Ứng Huyền không hề ngạc nhiên, lập tức “tách” một tiếng tắt radio.

Ban đêm trăng thanh gió mát, nhà họ Bạch có ba người đến.

Người lên tiếng là ông lão tên Bạch Thiên Nghiêu, tóc ông cụ bạc trắng, ngay cả lông mày cũng bạc gần hết, tuy vóc người không cao nhưng cơ thể lại cường tráng, gò má hồng hào, giọng nói sang sảng. Đi sau Bạch Thiên Nghiêu là con trai ông ta, một người đàn ông trung niên có ánh mắt lờ đờ, khuôn mặt toát ra vẻ khắc khổ, ít khi nói chuyện. Người cuối cùng còn rất trẻ, trên má dán một miếng băng cá nhân, hai tay xách đầy đồ, đó chính là Bạch Hồng Hiên bị Liễu Ứng Huyền bắt gặp đang bắt nạt người khác hôm nọ.

Cả ba thế hệ già, trung, trẻ đều chạy đến chỗ anh để đòi lại công bằng cho cháu trai sao? Liễu Ứng Huyền mỉm cười nói: “Ông Bạch đến rồi sao? Ồ… Chú Bạch cũng đến nữa. Cả Tiểu Bạch nữa chứ! Tiểu Bạch nghỉ hè rồi à? Hôm nay là ngày gì thế, mọi người ăn cơm chưa? Có muốn ăn thêm chút gì không?”

Lời nói của Liễu Ứng Huyền đầy vẻ hiếu khách, nhưng bản thân anh lại không hề nhúc nhích, ngay cả mông cũng chẳng thèm nhấc lên, cả người vẫn nằm lì trên chiếc ghế mây, hoàn toàn không có ý định tiếp khách.

Bạch Hồng Hiên nghe thấy hai chữ “Tiểu Bạch” thì lập tức bĩu môi tỏ ý ghê tởm, hắn ta nhanh chóng liếc Liễu Ứng Huyền một cái đầy ác ý rồi cúi gằm mặt xuống.

“Tiểu Liễu đừng khách sáo thế, mọi người đều ăn hết rồi.” Bạch Thiên Nghiêu cũng vờ như không nghe ra ý của anh, ông ta cười ha hả như Phật Di Lặc: “Hồng Hiên, mang đồ vào trong cho anh mày đi.”

“Vâng ạ.” Bạch Hồng Hiên cúi đầu làm theo, nghe lời ông nội răm rắp.

Bạch Thiên Nghiêu tiếp tục nói: “Nấm mùa hè đấy, thím cậu mới đào được hôm qua, tranh thủ lúc còn tươi mang sang cho cậu… Tôi còn nhờ người bên ngoài mua riêng hai hộp nhân sâm về, tiện thể mang cho cậu một ít.”

Liễu Ứng Huyền híp mắt lại rồi chậm rãi nói: “Khách sáo quá rồi, ông Bạch.”

“Thời tiết nóng bức, Tiểu Liễu còn cần gì nữa không?” Bạch Thiên Nghiêu đảo mắt nhìn quanh sân.

“Tôi đủ cả rồi.” Liễu Ứng Huyền lạnh lùng hừ một tiếng, nói thẳng: “Ông Bạch có chuyện gì thì cứ nói đi.”