- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Rối Gỗ Và Trăng Núi
- Chương 4
Rối Gỗ Và Trăng Núi
Chương 4
Dương Ý Trì thấp hơn Liễu Ứng Huyền một cái đầu, Liễu Ứng Huyền còn chưa dứt lời, chàng trai nãy giờ vẫn luôn im lặng bỗng đưa tay, sau đó nhổ một mảnh dao lam dính máu từ trong miệng ra ngoài.
Nãy giờ hắn vẫn luôn né tránh ánh mắt của Liễu Ứng Huyền, hóa ra là vì bên khóe miệng vẫn còn vương vệt máu đỏ.
“Biết.” Dương Ý Trì bình tĩnh nói: “Định liều mạng với bọn chúng.”
Liễu Ứng Huyền cuối cùng cũng bật cười, nụ cười xen lẫn vẻ dịu dàng khó hiểu. Dương Ý Trì không kìm được nhìn về phía anh, Liễu Ứng Huyền hắng giọng nói: “Cậu liều cái quái gì… Cẩn thận không nuốt thật đấy, nguy hiểm lắm.”
“Không đâu.” Dương Ý Trì nói, nụ cười của Liễu Ứng Huyền không khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm.
“Thì ra cậu không phải người câm.” Liễu Ứng Huyền hứng thú tổng kết lại rồi kéo vành mũ lưỡi trai lên một chút.
“Ừm.” Dương Ý Trì vẫn nhìn thẳng vào Liễu Ứng Huyền.
“Cậu biết tôi không?” Liễu Ứng Huyền hỏi.
“Trông hơi quen.” Dương Ý Trì nói với giọng không chắc chắn.
Hắn rất nhạy bén, lúc nghe thấy Bạch Hồng Hiên gọi người thanh niên này là “anh”, hắn đã đoán được dù Bạch Hồng Hiên có bằng lòng hay không thì bề ngoài hắn ta vẫn phải kiêng dè người trước mặt. Nhà họ Bạch có địa vị rất cao ở thôn Tây Lăng, bọn họ phụ trách đủ mọi việc lớn nhỏ ở đây. Bạch Hồng Hiên là người nhà họ Bạch, người khiến hắn ta không dám động vào sẽ có thân phận gì đây?
Liễu Ứng Huyền thờ ơ gãi mặt, đôi mắt hơi híp lại, anh cúi đầu ngậm một điếu thuốc mới rút ra từ trong bao, động tác tự nhiên toát lên vẻ bất cần đời, anh thản nhiên nói: “Quen là đủ rồi, nhìn quen mới tốt ấy chứ.”
Lông mày Dương Ý Trì khẽ nhúc nhích.
“Vứt mảnh dao lam đấy đi, chẳng có tác dụng gì đâu.” Liễu Ứng Huyền lùi lại một bước, dưới ánh mặt trời chói chang, làn khói trắng vừa được thở ra khiến khuôn mặt anh nhòe đi, đồng thời cũng che khuất tầm nhìn của Dương Ý Trì: “Tặng cậu con dao găm của tôi đấy, tự đi mà lấy. Lần sau có đứa nào bắt nạt thì ít nhất cậu cũng có đồ xịn mà dùng.”
Trong mắt Dương Ý Trì ánh lên vẻ hoang mang, dường như hắn vẫn chưa hiểu hết được lời anh nói. Tiếng ve kêu râm ran, cuối cùng có một cơn gió không biết từ đâu thổi tới, lướt qua cây cổ thụ xiêu vẹo khiến nó kêu lên xào xạc, cuốn theo vài chiếc lá trên cành.
Liễu Ứng Huyền đi được hai bước rồi lại như nhớ ra điều gì đó, anh ném một thứ về phía hắn: “Này, bắt lấy…”
Dương Ý Trì giơ tay ra bắt, đó là một vỏ dao bằng gỗ có kiểu dáng cổ xưa.
Ánh nắng bùng cháy như lửa đốt, ánh sáng nhanh chóng vỡ vụn khi rơi vào mắt Dương Ý Trì, sau đó lại phân tách thành những điểm sáng lơ lửng bên cạnh Liễu Ứng Huyền. Hắn nghe thấy Liễu Ứng Huyền nói tiếp: “Nếu thật sự đánh không lại thì có thể đến tìm tôi. Tạm biệt nhé, bạn học Dương Ý Trì.”
Chỉ lơ đãng một lúc mà Liễu Ứng Huyền đã đi rồi. Dương Ý Trì nhìn bóng lưng khuất dần của anh mãi đến khi hình bóng anh dần nhòa đi trong ánh nắng. Hắn quay đầu lại, con dao găm vẫn ghim chặt trên thân cây.
Dương Ý Trì bước tới, hắn thấy trên chuôi dao có quấn một dải vải màu xanh. Hắn đưa tay thử rút ra, chỉ thử một lần thôi đã biết con dao găm này bị cắm sâu đến mức nào.
Dương Ý Trì cẩn thận rút con dao ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bản thân cũng chẳng hề quen biết người kia. Hắn chỉ siết chặt con dao găm trong tay, như thể đã thật sự nắm được một vị thần hộ mệnh nào đó.
“Anh… Liễu?” Dương Ý Trì vừa đi vừa cố gắng nhớ lại giọng của Bạch Hồng Hiên.
Anh… Liễu…
Anh Liễu.
Hắn đã nhớ kỹ.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Rối Gỗ Và Trăng Núi
- Chương 4