Chương 3

“Còn cử động được không? Cử động được thì đứng dậy đi.” Liễu Ứng Huyền đứng bên cạnh nhìn hắn.

Chàng trai nãy giờ vẫn luôn im lặng như một con rối cuối cùng cũng cử động, bộ quần áo cũ trên người hắn không vừa vặn lắm, vết thương trên tay dính đầy bùn đất.

Chàng trai đứng dậy, Liễu Ứng Huyền nhìn thấy bên dưới mái tóc đen thùi rối bù của hắn là một khuôn mặt sáng sủa chính trực, sống mũi góc cạnh như được chạm khắc bằng dao.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu sáng đường nét khuôn mặt chàng trai, hắn thật sự rất gầy, màu mắt có pha chút sắc trà khác với người bình thường, ánh mắt hắn lúc nhìn Liễu Ứng Huyền luôn mang theo một cảm giác lạnh lùng.

Liễu Ứng Huyền hơi kinh ngạc: “Hóa ra là cậu à.”

Chàng trai tên là Dương Ý Trì, cũng được coi là một chủ đề để người dân thôn Tây Lăng bàn tán sau bữa cơm chén trà.

Hơn mười năm trước, một mụ điên không biết đến từ đâu đi lang thang tới thôn Tây Lăng rồi được con trai cả nhà họ Dương tạm thời cưu mang. Người trong thôn thấy bà ta có dung mạo khác thường, rõ ràng là con lai, nói năng thì ú ớ, cũng không có giấy tờ gì chứng minh thân phận.

Lúc đó Dương Đại đã cưới vợ, nhưng chẳng hiểu sao mà ông ta vẫn nhất quyết muốn giữ mụ điên đó lại. Chẳng bao lâu sau, bụng bà ta dần to lên.

Ban đầu vợ của Dương Đại ngày nào cũng la lối om sòm, sau này được ông Bạch của thôn Tây Lăng đứng ra dàn xếp thì vợ Dương Đại mới dần bình tĩnh lại. Sau khi mụ điên sinh con xong thì gần như ngay lập tức qua đời. Đứa bé trai này được giữ lại và lớn lên ở nhà họ Dương, dù mang họ Dương nhưng Dương Đại vẫn một mực nói đó không phải con ông ta.

“Tin thế quái nào được!” Mấy bà thím trong thôn lúc nào cũng lôi chuyện này ra nói mỗi khi tụ tập: “Vợ Dương Đại còn nhịn được thì người ngoài nói gì được nữa?”

Dương Ý Trì cứ trưởng thành trong sự không rõ ràng và mập mờ về thân phận của mình như vậy. Liễu Ứng Huyền biết chàng trai này, nhưng anh không ngờ cuộc sống của hắn lại khốn khổ như vậy. Hắn thừa hưởng những đường nét từ người mẹ không rõ lai lịch của mình, thành ra ngoại hình lại hơi khác biệt so với người trong thôn… Chẳng trách họ lại gọi hắn là “thằng mọi rợ”.

Liễu Ứng Huyền và Dương Ý Trì đứng dưới gốc cây, hai người lặng lẽ đánh giá đối phương. Cuối cùng, Liễu Ứng Huyền lặng lẽ thở dài, lựa chọn từ ngữ thích hợp: “Bạch Hồng Hiên gây sự với cậu bao lâu rồi? Cậu định để chúng nó bắt nạt mãi à? Nếu vừa rồi tôi không xuất hiện thì cậu định làm gì? Cậu có biết hắn ta…”