Gáy Bạch Hồng Hiên lạnh toát, lưỡi dao vừa sượt qua mặt hắn ta. Một giây sau, Bạch Hồng Hiên cảm thấy vài giọt máu tươi đang rỉ xuống từ má mình. Những người xung quanh đều sợ đến chết lặng, không ai thốt nên lời, tất cả đồng loạt quay lại nhìn người thanh niên đang tiến về phía họ.
Người thanh niên có vóc dáng cao ráo, nhiều nhất cũng chỉ khoảng đôi mươi, anh ăn mặc đơn giản, chiếc mũ lưỡi trai màu đen được anh kéo thấp xuống khiến khuôn mặt bị che mất gần hết, chỉ còn lại sống mũi cao thẳng lộ ra bên ngoài. Đến khi Liễu Ứng Huyền tiến lại gần, bọn chúng mới phát hiện anh có một làn da vô cùng trắng trẻo và một đôi mắt phượng rất lạnh lùng, khóe môi anh hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười như có như không.
Lúc này có kẻ nổi giận: “Mày là thằng quái nào? Muốn chết à!”
Người bạn bên cạnh sực tỉnh lại, vội vàng dùng sức bịt miệng hắn ta, thế nhưng kẻ kia vẫn tiếp tục nói với giọng không phục: “Làm gì thế? Bọn mày điên hết rồi à? Nó chỉ có một mình, sợ đếch gì… Á…”
Bạch Hồng Hiên đã nhận ra Liễu Ứng Huyền, bả vai hắn ta cứng đờ vài giây, nụ cười cũng thêm vài phần gượng gạo và lố bịch, hắn ta gọi: “Anh… Liễu.”
“Ừ.” Liễu Ứng Huyền đáp lại, ánh mắt lướt qua đám người: “Bạch Hồng Hiên… Trương Hiểu Vũ… À, mày là cháu ngoại ông Tề, tên thì tao không nhớ rõ, còn có Tiểu Lượng nữa.”
Liễu Ứng Huyền lần lượt gọi tên từng người, cuối cùng anh dừng lại, nói với giọng chế nhạo: “Thằng xấu nhất này thì tao không quen, ở thị trấn bên cạnh à? Bạn mới của bọn mày sao?”
Tên vừa bị bịt miệng lập tức nổi điên, nhưng Bạch Hồng Hiên đã vội lao ra chắn trước mặt hắn ta, cảnh giác nhìn Liễu Ứng Huyền: “Bọn em đùa một chút thôi mà anh Liễu.”
“Nói xàm ít thôi.” Liễu Ứng Huyền khẽ nhướng mày: “Tao vẫn có mắt với não đấy nhé, hay mày nghĩ tao vừa mù vừa ngu hả?”
“Không… Không phải ý đó.” Bạch Hồng Hiên nghẹn họng.
“Cút!” Liễu Ứng Huyền phất tay: “Nếu nghỉ hè rảnh quá thì tao không ngại gọi ông nội mày đến dạy dỗ lại đâu.”
Bạch Hồng Hiên lúng túng hít sâu mấy hơi, l*иg ngực phập phồng, tuy không phục nhưng cuối cùng vẫn phải dẫn đồng bọn lủi thủi rời đi.
Liễu Ứng Huyền nhìn theo mãi đến tận lúc bóng lưng chúng biến mất ở cuối con đường. Mặt trời vẫn thiêu đốt mặt đất, cánh tay để trần của Liễu Ứng Huyền hơi nóng rát, không có áng mây nào trôi qua, bầu trời trong xanh tinh khiết, trong không khí thoang thoảng mùi đất cháy khét lạ kỳ.
Liễu Ứng Huyền quay đầu lại, lúc này mới phát hiện người đang nằm dưới đất chỉ là một thằng nhóc choai choai mười mấy tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu, bụng phập phồng theo từng nhịp thở, cả người toát lên vẻ gầy gò ốm yếu.