Chương 1

Thôn Tây Lăng là một nơi hiểm ác.

Liễu Ứng Huyền ngồi xổm bên vệ đường, hai mắt nhìn chằm chằm vào năm mẩu thuốc lá vương vãi trên đất.

Mặt trời mùa hè rất gay gắt, bầu trời trong xanh như một tấm gương không gợn mây. Ánh nắng chói chang trút xuống như lửa khiến nhiệt độ mặt đất không ngừng tăng cao, cái bóng của Liễu Ứng Huyền ngoan ngoãn nằm im dưới chân, trong khi ánh mắt anh vẫn không rời khỏi mấy đốm lửa tàn lúc sáng lúc mờ trên đống thuốc lá kia.

Phía trước là những cánh đồng trải dài bất tận, không một bóng cây che chắn. Phía xa, những ngọn đồi xanh mướt nối tiếp nhau trải rộng, giữa ngày hè lặng gió, Liễu Ứng Huyền có thể nhìn thấy một cây cổ thụ xiêu vẹo, thân cây cong queo nhưng cành lá lại sum suê tỏa rộng như một chiếc ô.

Dưới gốc cây có sáu người, năm người trong số đó đứng thành một vòng tròn, bọn chúng trông còn rất trẻ, đường nét trên khuôn mặt khá mờ nhạt nhưng vẻ vênh váo tự đắc lại hiện lên rất rõ. Người còn lại bị chúng vây ở giữa, cố gắng co rúm người lại, có kẻ vươn chân, đá vào bóng người co ro dưới đất như thể đang trêu đùa.

Tiếng ve ồn ào dường như im bặt trong thoáng chốc, ngay sau đó có tiếng cười nhạo truyền vào tai Liễu Ứng Huyền: “Lúc nãy mày hung hăng lắm mà? Giờ thì sao? Mẹ kiếp, được anh Bạch nói chuyện là nể mặt mày lắm đấy!”

“Nhìn bộ dáng hèn nhát của mày kìa, buồn cười chết đi được, dậy mau!”

“Đừng có nói nhảm với nó, chỉ là một thằng mọi rợ thôi, dạy cho nó một bài học…”

Sắc mặt Liễu Ứng Huyền trở nên lạnh lùng, anh không thích những âm thanh này, chúng giống như tiếng móng tay cào trên bảng đen, cảm giác sắc lẹm được tạo ra men theo ống tai rồi chui vào cơ thể, khiến dạ dày anh cuộn lên khó chịu.

Liễu Ứng Huyền không lập tức tiến lên ngăn cản mấy tên khốn đó, anh chỉ nhắm hờ mắt quan sát thêm một lúc, trong lòng thầm mong người đang co ro dưới đất có thể cố gắng đứng dậy phản kháng hay chửi rủa gì đó cũng được, điều khiến anh sợ nhất chính là sự cam chịu.

Thế nhưng, người đó không hề bò dậy.

“Đồ vô dụng.” Liễu Ứng Huyền lẩm bẩm.

Đợi đến khi tên cầm đầu trong số năm người làm một động tác cực kỳ tục tĩu, ánh mắt Liễu Ứng Huyền lập tức tối sầm lại, lúc này anh mới siết chặt con dao găm trong tay phải, từ tốn bước về phía bọn chúng.

“Bạch Hồng Hiên!”

Giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót vang lên, Bạch Hồng Hiên đang bị kẹt khóa quần, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình thì vô thức quay đầu lại, hắn ta chỉ kịp nghe thấy tiếng vυ"t sắc bén, một con dao găm lóe lên ánh bạc đã phóng tới, ghim thẳng vào thân cây như một mũi tên.