Quyển 1 - Chương 8

Hắn thấy tôi im lặng không đáp, cảm thấy mình mất mặt, lập tức quát lên: "Mẹ kiếp, đừng có không biết điều! Mày tưởng mày còn trẻ lắm chắc? Không có mày thì tao vẫn chạy việc ngon lành! Mày có soi gương không? Nhìn lại xem mày đã thảm hại đến mức nào rồi?"

"Vợ mày cũng bị mày khắc chết rồi đấy! Cứ cái đà này, vài năm nữa mày còn phải lạy lục tao xin làm tài xế! Lúc đấy, tao còn..”

Từ đầu đến cuối, tôi chẳng nói một lời, thay vào đó, tôi xoay người đi thẳng vào bếp, vớ lấy một con dao chặt thịt!

"Ê! Long Trường Đống!"

"Trường Đống!" Mẹ vợ tôi hoảng hốt khi thấy tôi cầm dao, vội vàng chạy ra kéo tôi lại.

Tên Đường Đông vừa nhìn thấy cảnh này, mặt cắt không còn giọt máu, chưa đợi tôi bước đến cửa, hắn đã vắt chân lên cổ mà chạy mất.

"Long Trường Đống! Rồi mày sẽ hối hận!"

Thấy hắn bỏ chạy, mẹ vợ lập tức giật con dao trong tay tôi: "Trường Đống, con làm cái gì vậy? Con cái còn ở đây!"

"Mẹ, con chỉ dọa nó thôi, không dọa nó thì sau này nó còn tới nữa." Tôi trấn an bà cụ, quay đầu lại thì thấy con gái tôi đang hé cửa phòng ngủ, ánh mắt lo lắng nhìn tôi.

Tôi cố nở nụ cười với con bé,

cố gắng đè nén luồng sát khí trong lòng.

Đường Đông cắm đầu chạy một mạch ra khỏi cổng khu chung cư. Tài xế của hắn, Lý Đinh, đang chờ sẵn trên xe.

Vừa thấy hắn một mình lên xe, Lý Đinh lập tức nhăn mặt: "Tổng giám đốc Đường, Long ca vẫn không chịu sao?"

Đường Đông thở hồng hộc, phải mất một lúc mới ổn định lại nhịp tim.

Vừa nãy, hắn thật sự cảm thấy Long Trường Đống muốn gϊếŧ mình.

Cái gương mặt vốn dĩ đã đáng sợ, trong khoảnh khắc đó lại như một con quỷ từ địa ngục chui lên.

"Mẹ kiếp, nó không làm thì thôi! Tao đã quá nể mặt nó rồi!"

Lý Đinh nghe vậy, mặt nhăn nhó: "Nhưng mà... Long ca không đi, ai sẽ xung sát?"

"Tiểu Mã còn đang nằm viện, đám Lão Trương cũng không dám đi."

"Hôm qua, đại ca Đại Hoa chạy hàng vật liệu, đi chưa được nửa đường đã gặp chuyện! Sáng nay xe vừa được kéo về!"

"Gọi Tạ Bằng đi!"

Đường Đông cau mày, hạ lệnh: "Thằng đó gan lớn, vào đồn mấy lần rồi, nó không tin ba cái chuyện này đâu."

"Nhưng mà... Tạ Bằng..." Lý Đinh chần chừ, cảm thấy không ổn.

Tạ Bằng đúng là gan lớn, nhưng gã ta cũng là một kẻ vô đạo đức. Chỉ cần có tiền, việc gì gã cũng dám làm.

Lý Đinh luôn cảm thấy loại người như vậy không phải là không sợ quỷ thần, mà là chưa gặp phải thôi.

Một khi gặp rồi, chắc chắn ông trời sẽ không bảo vệ gã, thậm chí còn là đại họa.