Quyển 3 - Chương 1

Một người anh em trong nghề lái xe tải nhận được một đơn hàng chở tượng Phật, cụ thể là phần đầu tượng. Mọi chuyện tưởng chừng suôn sẻ, Phật đầu đã được giao đến nơi an toàn, vậy mà khi trở về, cậu ta lại sốt cao không dứt, mỗi đêm đều chìm trong những cơn ác mộng kinh hoàng.

Khi tôi nghe tin và vội vàng đến bệnh viện, cậu ta đã sốt đến mức mê man, hơi thở nặng nhọc, bàn tay nóng rực nắm chặt lấy tay tôi, giọng nói run rẩy nhưng đầy hoảng loạn: “Long ca… Em… em bị cướp mất Phật đầu rồi! Phật đầu không còn nữa!”

Tôi nhíu mày, trầm giọng trấn an: “Đại Thuận, cậu đang mê sảng đấy à? Phật đầu đã được giao đến nơi an toàn, đâu có mất?”

Vợ và mẹ cậu ta đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe vì lo lắng, nước mắt không ngừng rơi. Họ cũng hết lời khuyên nhủ, nhưng mặc kệ mọi người nói thế nào, Đại Thuận vẫn khăng khăng rằng Phật đầu đã bị cướp, bị đánh cắp khỏi tay cậu ta.

Bệnh tình của cậu ta mỗi lúc một nặng hơn, hơi thở yếu dần, giống như một ngọn đèn dầu leo lắt sắp tắt. Nhìn thấy cảnh này, tôi quay sang hỏi thẳng ông chủ của Đại Thuận: “Phật thân đang ở đâu? Tôi sẽ đích thân đưa nó đến nơi.”

***

Đại Thuận từng là nhân viên của tôi, tính tình ngay thẳng, thật thà và vô cùng chăm chỉ. Kỹ năng lái xe tải của cậu ấy gần như là do tôi đích thân rèn giũa.

Sau này, tôi bị đối tác hãm hại, công ty phá sản. Đại Thuận vẫn muốn đi theo giúp tôi vực dậy sự nghiệp, nhưng tôi cương quyết đuổi cậu ấy đi, không muốn kéo cậu ấy vào vũng lầy cùng mình. Cậu ấy còn gia đình, còn vợ con, tôi không thể để họ bị liên lụy.

Dù vậy, suốt hai năm qua, tôi vẫn giữ liên lạc với cậu ấy. Mỗi khi nhà tôi cần giúp đỡ chuyện gì, Đại Thuận luôn là người đầu tiên xuất hiện.

Ông chủ hiện tại của cậu ấy, Bành Hữu, cũng là người quen cũ của tôi. Khi nghe tôi đồng ý tiếp nhận phần còn lại của chuyến hàng, hắn thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai tôi nói: “Long ca, nếu anh chịu chạy chuyến này, tôi sẽ lo tiền dầu xe, còn tiền hàng thì toàn bộ thuộc về anh.”

Nghe đến đây, vợ của Đại Thuận vội kéo tôi ra ngoài hành lang bệnh viện, giọng nghẹn lại vì lo lắng: “Long ca, lần này Đại Thuận đổ bệnh không bình thường chút nào đâu. Ban đầu họ xuất phát cùng nhau, Phật đầu và Phật thân đều được chở đi chung, vậy mà cuối cùng chỉ có Phật đầu đến nơi, còn Phật thân thì chẳng biết đi đâu.”

Tôi cau mày. Tôi biết rõ Bành Hữu là người lăn lộn trong nghề bao năm, không thể nào lại không hiểu quy tắc vận chuyển tượng Phật. Những bức tượng lớn có thể được tách thành nhiều phần để vận chuyển, nhưng có một điều cấm kỵ tuyệt đối: dù có bao nhiêu xe đi chăng nữa, chúng đều phải xuất phát cùng lúc và đến nơi cùng lúc. Thời gian giao hàng được tính toán kỹ càng, không thể có bất kỳ sai sót nào.

Ngay cả việc dừng xe để đi vệ sinh cũng phải có kế hoạch, mọi tài xế phải đi cùng nhau, tuyệt đối không được tự ý dừng hoặc tách đoàn.