Quyển 2 - Chương 1

Lần đầu tiên theo sư phụ lái xe tải đường dài, nửa đêm tôi bỗng nghe thấy có người gọi tên mình.

Tiếng gọi khiến tim tôi đập loạn nhịp. Tôi bám vào cửa sổ xe, thò đầu ra ngoài nhìn, nhưng ngay lập tức bị sư phụ kéo giật trở lại!

Ông nhanh chóng hạ cửa kính, phun mạnh đầu thuốc lá đang hút ra ngoài, rồi chỉ tay vào con đường tối đen trước mặt mà chửi rủa không ngớt.

Lúc đó tôi còn nhỏ, chẳng biết sư phụ đang chửi ai, chỉ có thể co ro như con tôm trong ghế phụ, không dám lên tiếng.

Sau này, tôi một mình lái xe tải suốt hơn mười năm, chưa bao giờ gặp lại tình huống có người gọi tên mình giữa đêm khuya nữa.

Cho đến ba ngày trước, tôi đột nhiên nhận được tin sư phụ qua đời.

Sư phụ tôi chết trên đường xung sát.

"Xung sát" là một quy tắc bất thành văn trong giới lái xe tải. Một nghi thức liên quan đến việc hóa giải điềm xấu, tà khí hoặc các yếu tố không tốt lành trên đường đi.

Mỗi khi có một con đường mới mở, nhất định phải có một tài xế kỳ cựu, bát tự đủ cứng và gan lớn, đi qua trước để "phá sát khí", sau đó các xe khác mới có thể chạy theo.

Người nhận nhiệm vụ xung sát sẽ nhận được rất nhiều tiền lì xì, đôi khi còn có hoa hồng từ công ty vận tải, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với nguy hiểm khôn lường.

Bởi vì không ai biết trên con đường đó có gì chờ đón họ.

Khi còn trẻ, sư phụ tôi thường xuyên nhận xung sát. Chính ông đã dạy tôi cách làm thế nào để vượt qua những con đường đầy rủi ro ấy.

Nhưng năm nay ông đã sáu mươi mốt tuổi, thậm chí đã giải nghệ, tại sao lại đi xung sát một lần nữa?

Nghĩ mãi không ra, tôi vội vã chạy đến linh đường của sư phụ, nhưng khi vừa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi nổi giận!

***

"Mày nghĩ ông già đó chết rồi là có thể quỵt nợ hả?"

"Con trai ông ta đâu? Đừng nói là chết theo luôn rồi nhé?"

Vài gã đàn ông trông bặm trợn đứng quanh sư mẫu tôi, giọng điệu hống hách.

Bà ôm chặt di ảnh của sư phụ vào lòng, thân hình gầy gò nhỏ bé trông càng yếu ớt.

"Mẹ kiếp, bọn mày định giở trò à?"

Gã cầm đầu vừa nói vừa đẩy mạnh bà một cái.

"Hỏi gì thì trả lời đi, con mụ già!"

Tôi lao đến như một cơn gió, túm chặt cổ áo hắn, nhấc bổng lên khỏi mặt đất!

"Cái... cái quái gì vậy?"

Tên đó chưa kịp nói xong đã bị tôi xách lên ngang mặt.

Tôi cao to lực lưỡng, mặt mày dữ tợn, từ nhỏ đã bị người ta so sánh với Trương Phi hay Lý Quỳ.

Những kẻ này chỉ giỏi ức hϊếp người già yếu, nhưng khi thấy tôi thì lập tức hóa thành chó con, chỉ biết run rẩy không dám hó hé.

"Mày... mày là ai? Mày theo ai trong giới này?"

Gã cầm đầu cố giãy giụa, nhưng chân không chạm đất, giọng nói cũng lắp bắp.

Mấy tên đàn em đứng sững, chẳng dám bước lên giúp.

"Trường Đống..."

Sư mẫu ngẩng đầu nhìn thấy tôi, đôi mắt đυ.c ngầu rưng rưng.

"Tao là Long Trường Đống."

Tôi nhìn chằm chằm vào tên đang bị mình nắm cổ áo, lạnh giọng nói: "Sư phụ tao nợ bọn mày bao nhiêu, cứ tìm tao. Nếu còn dám động đến sư mẫu, tao sẽ lột da bọn mày!"

Tôi quẳng bọn chúng ra ngoài linh đường.

Chúng chỉ dám đứng xa, giơ tay múa chân vài cái, nhưng khi tôi bước lên một bước thì lập tức quay đầu chạy mất dạng.

Tôi đỡ lấy sư mẫu đang loạng choạng, giúp bà đặt lại di ảnh lên bàn thờ.

"Trường Đống, thắp cho sư phụ con nén nhang đi! Ông ấy vẫn luôn nhớ con..."

Tôi quỳ xuống, nhìn di ảnh của sư phụ.

Gương mặt ông vẫn y như trong ký ức của tôi, một người trượng nghĩa, chính trực, cả đời sống ngay thẳng.