Du Cảnh Hiên vẫn có chút ngượng ngùng khi đối diện với ba của mình, “Mẹ nói… Mẹ bảo chú Kiều chính là cha con. Chỉ là trước kia ba phải làm việc ở nơi rất xa nên không thể về thăm con.”
Kiều Yến Hi nghe thế liền ôm chặt lấy cậu bé, giọng khàn khàn: “Là ba không đúng. Ba đáng lẽ phải sớm trở về bên con.”
Cảnh Hiên ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh, “Vậy bây giờ ba đã về rồi, sau này con sẽ luôn có ba, đúng không?”
“Ừ.” Anh gật đầu chắc nịch.
Du Thanh Chi đứng bên cạnh nhìn hai cha con ôm nhau, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Trrong thoáng chốc, cô có cảm giác bản thân giống một người ngoài.
Kiều Yến Hi buông con ra, ngẩng đầu nhìn cô, “Cảm ơn em.”
“Cảm ơn cái gì?”
“Cảm ơn em đã nói cho Hiên Hiên biết mọi chuyện.”
Anh hiểu rõ, nếu chính anh là người nói ra, Hiên Hiên sẽ nghi ngờ. Trong mắt thằng bé, anh chỉ là một người xa lạ mới xuất hiện chưa đầy hai tháng. Vì thế anh mới tìm mọi cách để gần gũi với con hơn, sau đó mới nói cho bé nghe sự thật. Nhưng nhờ lời của Du Thanh Chi, khoảng cách thời gian ấy đã được rút ngắn.
Du Thanh Chi nhún vai, “Chỉ là không chịu được cái cảnh anh cứ dây dưa mãi nên tôi nói thẳng cho con thôi.”
Trong mắt Kiều Yến Hi thoáng ý cười. Ngoài miệng thì lạnh nhạt, anh hiểu rõ trái tim ấy mềm mại hơn bất cứ ai.
-----
Sau khi mua xong đồ chơi, Kiều Yến Hi lại dẫn hai mẹ con đến cửa hàng quần áo trẻ em gần đó.
Hôm nay Du Thanh Chi chỉ đi cùng, hoàn toàn không định can dự vào chuyện mua sắm của hai cha con.
Kiều Yến Hi chọn hai bộ đưa cho Du Cảnh Hiên thử. Một bộ là sơ mi kẻ sọc màu muối tiêu phối cùng quần jean, bộ còn lại là áo polo xanh đen kết hợp với quần tây nhỏ nhắn, trông vừa gọn gàng vừa năng động.
Chờ con thay xong, anh quay sang hỏi ý kiến: “Thanh Chi, em thấy hai bộ này thế nào?”
Du Thanh Chi đứng bên cạnh, thản nhiên trả lời: “Anh mua cho Hiên Hiên thì anh với con tự quyết, không cần hỏi tôi.”
Kiều Yến Hi khẽ cười, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt con, “Hiên Hiên có thích hai bộ này không?”
Cậu bé gật đầu liên tục, “Dạ thích.”
“Vậy mua cả hai bộ nhé.”
Trong cửa hàng, ngoài khu quần áo trẻ em còn có một góc dành riêng cho trang phục gia đình. Nổi bật nhất là ba ma-nơ-canh mặc đồ đôi màu đỏ: hai người lớn nắm tay một bé nhỏ, nhìn qua đã thấy đầy ắp không khí ấm áp.
Kiều Yến Hi nhìn về phía đó, ánh mắt dừng lại vài giây rồi nói: “Anh có tìm hiểu, nhiều gia đình thường mặc đồ đôi khi tham gia hoạt động Quốc tế Thiếu nhi. Hay là… Ba chúng ta cũng thử mặc chung một bộ, được không?”
Du Thanh Chi thoáng liếc về phía ba ma-nơ-canh nổi bật kia.
Trên áo của người phụ nữ viết “Tôi là mẹ”.
Bộ của nam ghi “Tôi là ba”.
Cô cau mày, vẻ mặt đầy nét cự tuyệt: “Chói quá.”
Kiều Yến Hi lại chỉ sang một bộ khác, màu trắng, trên áo in hình cầu vồng rực rỡ: “Vậy bộ này thì sao?”
“Không đẹp.”
Anh nghiêng đầu nhìn cô, “Dáng em vốn đẹp, mặc gì cũng sẽ đẹp thôi.”
Du Thanh Chi quay sang nhìn anh bằng ánh mắt quái dị. Trong đầu cô không ngừng hiện lên một đống câu hỏi: Người này… bị tráo hồn rồi hả? Sao hôm nay nói chuyện dễ nghe thế?
Kiều Yến Hi thấy cô không nói không rằng, bèn cúi xuống hỏi Du Cảnh Hiên: “Hiên Hiên, mẹ con có phải rất đẹp không?”
Du Cảnh Hiên gật đầu không chút do dự, “Dạ rất đẹp!”
Kiều Yến Hi hào hứng tiếp lời: “Vậy nếu mẹ mặc đồ đôi giống ba và con thì có phải sẽ càng đẹp hơn không?”
Du Cảnh Hiên gật đầu mạnh hơn, “Dạ đúng!”
Nhìn hai cha con một xướng một họa, Du Thanh Chi cuối cùng đành chịu thua.
“Được rồi, vậy lấy bộ màu trắng.”
“Ừm.” Kiều Yến Hi mỉm cười, ánh mắt đầy mãn nguyện.
Thanh toán xong, thời gian vẫn còn sớm, anh quay sang đề nghị: “Chỗ tôi ở gần đây, hay là… Qua đó ăn cơm?”
Cô hơi ngạc nhiên, “Anh nấu à?”
“Ừm.”
Du Cảnh Hiên lập tức hớn hở giơ tay, “Con muốn ăn cơm ba nấu."
Kiều Yến Hi dịu dàng xoa đầu cậu bé rồi nhìn sang Du Thanh Chi, “Em thấy sao?”
Cô nhướng mày, “Con trai anh nói hết rồi còn gì.”
“Vậy giờ tụi mình ghé qua siêu thị mua ít đồ nhé.”
Gần khu chung cư của Kiều Yến Hi có một siêu thị chuyên bán đồ tươi sống. Anh dẫn hai mẹ con vào và chọn vài loại rau củ, ít trái cây cùng với mấy miếng thịt.
Du Thanh Chi nhìn cảnh ấy, thế nào cũng thấy… không giống anh. Trong ấn tượng của cô, Kiều Yến Hi hoàn toàn không phải kiểu người ngày ngày vào bếp. Không kìm được, cô hỏi:
“Anh thường xuyên tự nấu cơm à?”
“Không, chỉ thỉnh thoảng thôi.”
Thật ra thì trước kia anh còn chẳng định nấu ăn, đến đồ làm bếp cũng không thèm mua.
Cho đến khi Chung Ái Cầm về nước một thời gian, bà sắm đủ dụng cụ nhà bếp và gia vị. Sau khi bà và Kiều Dĩ Hinh sang Los Angeles, mấy đống đồ ấy được mang về chỗ anh.
Nhưng bận quá, đến giờ anh vẫn chưa có nhiều dịp dùng.
-----
Nơi ở của Kiều Yến Hi làm Du Thanh Chi có chút bất ngờ. Cô từng nghĩ, bây giờ anh đã là ông chủ của một công ty lớn, nhà cửa hẳn phải rộng rãi và xa hoa. Thực tế chứng minh, đây chỉ đơn giản là một căn hộ bình thường gồm hai phòng ngủ, một phòng khách, diện tích không lớn. Điểm cộng duy nhất là vị trí của nó nằm ngay gần trung tâm CBD (*), thuận tiện cho công việc.
Chẳng qua Du Thanh Chi cũng phần nào hiểu được, trước kia Kiều Yến Hi từng gánh một khoản nợ không nhỏ, phải trả cả gốc lẫn lãi. Có lẽ phần lớn số tiền anh kiếm được trong những năm qua đều dồn hết vào việc trả nợ. Hơn nữa, tài sản quan trọng nhất của anh là cổ phần Meco, vốn chẳng thể tùy tiện đem ra tiêu xài.
“Đây là nhà của ba sao?” Du Cảnh Hiên tò mò nhìn quanh.
“Đúng rồi.” Kiều Yến Hi gật đầu, “Con với mẹ ngồi sofa nghỉ ngơi nhé, ba đi rót nước cho hai người.”
“Dạ.”
Vừa rồi ở siêu thị anh có mua một chai nước trái cây lớn, rõ ràng là chuẩn bị riêng cho mẹ con cô. Rót ra ly thủy tinh, anh đưa đến đặt trước mặt từng người.
Du Thanh Chi ngồi xuống, vừa nhấp ngụm nước, vừa lặng lẽ quan sát không gian xung quanh. Dù không quá rộng, căn hộ này vẫn sạch sẽ, ngăn nắp, cách bày trí vô cùng tinh tế, toát lên vẻ sang trọng kín đáo.
Dẫu sao thì toà nhà này cũng thuộc phân khúc cao cấp.
Đôi mắt cô dừng lại ở một góc phòng khách, nơi đặt một cây đàn dương cầm đen bóng.
Cô thoáng sững người.
Kiều Yến Hi… Biết chơi piano sao?
Điều này cô chưa từng biết.
Trong khoảnh khắc ấy, Kiều Yến Hi cũng đã nhận ra ánh mắt đầy ngạc nhiên kia.
Hình như anh chưa từng chơi piano trước mặt cô.
“Hiên Hiên, ba dạy con đánh đàn nhé.”
Du Cảnh Hiên "dạ" một tiếng rồi lon ton chạy theo Kiều Yến Hi đến bên cây đàn. Hai cha con ngồi sát nhau trên chiếc ghế dài.
Kiều Yến Hi thử bấm vài nốt, Hiên Hiên liền bắt chước theo, hai cha con phối hợp “ngẫu hứng”, chẳng mấy chốc đã tạo thành một tràng âm thanh lộn xộn đến buồn cười.
Du Thanh Chi ngồi dựa vào ghế sofa, chân bắt chéo, dáng vẻ thư thái. Cô lặng lẽ nhìn hai người một lớn một nhỏ bên cây đàn, ánh mắt mang theo chút dịu dàng khó giấu.
Một lát sau, Du Cảnh Hiên nhăn mặt, đưa tay lên che tai, “Ba ơi, con đàn dở quá à!”
“Đợi Hiên Hiên học xong rồi sẽ hay thôi.” Anh kiên nhẫn đáp.
“Vậy… Ba có biết đàn không?”
“Biết.”
“Thế ba đàn cho con nghe được không ạ?” Du Cảnh Hiên ngẩng đôi mắt long lanh lên nhìn anh.
“Được chứ.”
Kiều Yến Hi mỉm cười, đôi tay đặt ngay ngắn lên phím đàn.
Giai điệu nhẹ nhàng và sâu lắng của "River Flows in You" bắt đầu vang lên.
Du Thanh Chi khựng lại. Một thoáng kinh ngạc hiện lên trong mắt cô.
Đây chính là bản nhạc mà cô yêu thích nhất, cũng là khúc nhạc cô từng chơi cho anh nghe, không chỉ một lần.
-----
*CBD (viết tắt của Central Business District) là khu vực tập trung nhiều tòa nhà cao tầng, văn phòng công ty, trung tâm tài chính, ngân hàng, khách sạn, nhà hàng và các trung tâm mua sắm lớn.