Cố An trề môi tủi thân, gấp gọn gàng cái chăn nhỏ rồi đặt ở góc sô pha.
Cô mang đôi dép cừu bông vào, tức giận chuẩn bị lên tầng.
Nhưng đột nhiên hai chân bay lên không…
Giang Nghiên đặt một tay ra sau vai cô, tay còn lại xuyên qua hõm đầu gối, dễ dàng bế cô lên.
Tính trẻ con của Cố An trốn mất dạng, để lại cho cô một khuôn mặt ửng hồng.
Trước mắt cô là gò má trắng nõn thanh tú của anh. Đường quai hàm mịn màng, chiếc mũi cao như lưỡi kiếm, dưới cằm có phần râu nhàn nhạt.
“Không vui à?” Anh cụp mắt nhìn cô, lông mày kiếm hơi nhướng lên: “Vậy để anh trai ôm em lên nhé?”
Cố An chậm rãi vươn tay ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào ngực anh tỏ vẻ ngầm đồng ý, nhỏ giọng nói: “Anh cũng đâu nhớ em…”
Giang Nghiên cúi đầu. Cô bạn gái nhỏ bây giờ đang rúc vào trong ngực anh như quả bóng nhỏ mềm mại, đôi mắt ướt nhìn anh không chớp, bĩu môi đầy uất ức, mái tóc dài xõa xuống mu bàn tay anh, có chút ngứa ngáy.
Cố An ngước mắt lên, tầm mắt đối diện với chiếc cổ thon dài trắng trẻo của anh. Yết hầu anh trượt lên xuống liên tục, đôi mắt đen láy kia như muốn hớp hồn cô: “Sao em lại nghĩ anh không nhớ em?”
Giang Nghiên ôm cô lên tầng, Cố An vừa xấu hổ vừa tủi thân, miệng lẩm bẩm phàn nàn: “Em muốn ở với anh thêm một lúc, vậy mà anh lại nhất quyết bắt em đi ngủ, người ta có câu bảy năm ngứa ngáy(*), đừng nói là mới một tháng anh đã ngứa rồi đấy nhé?”
(*)Bảy năm ngứa ngáy/七年之痒: ám chỉ mối quan hệ sau 7 năm, người trong cuộc có thể rơi vào trạng thái nhàm chán, dễ dẫn đến nɠɵạı ŧìиɧ
Giang Nghiên không nói gì, trái tim Cố An lại nảy lên.
Không thể nào…
Đừng bảo là cô nói đúng nhé?
Đừng bảo là ra ngoài làm nhiệm vụ một cái đến lúc về hết thích cô đấy nhé?
Giang Nghiên người cao chân dài, chưa đến nửa phút đã đi đến cửa phòng, khom lưng để cô xuống.
“Thật sự không buồn ngủ?”
Cố An còn đang chìm đắm trong cốt truyện mình tự nghĩ ra trong đầu, mơ màng gật đầu.
Phía sau cô là vách tường, trước mặt là anh bạn trai cô còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm đã lập tức bay đi, trong lòng rầu thối ruột gan.
Có cái bóng bao trùm lêи đỉиɦ đầu cô, bị bao vây trong hương bạc hà trên người Giang Nghiên.
Khoảng cách đột nhiên rút ngắn, anh cúi đầu, hơi thở phả vào trán cô, đôi mắt đẹp tối sầm lại, nói: “Vậy giải quyết nốt việc đang làm dở hôm đó đã.”
Đầu óc Cố An vẫn còn mơ màng: “Cái gì cơ? Chuyện gì đang làm dở cơ?”
Giang Nghiên nhẹ nhàng đẩy cô vào tường, anh cũng tiến lên một bước, khom lưng, ngón tay thon dài nâng mặt cô lên.
Ngũ quan tuyệt đẹp gần ngay trong gang tấc, hơi thở đan xen thân mật, chóp mũi cao thẳng của anh rất lạnh, nhẹ nhàng cọ vào mũi cô.
Khung cảnh quá giống nhau, trước mắt Cố An chợt thoáng hiện lại hình ảnh muốn hôn anh mà không được ở rạp chiếu phim hôm đó, đầu nổ “bùm” một tiếng.
Những ngón tay với khớp xương rõ ràng của Giang Nghiên nhẹ nhàng vuốt ve bên tai cô. Một giây sau, anh nghiêng đầu trực tiếp giữ lấy môi cô, nhẹ nhàng cọ xát, giọng nói khàn khàn không rõ:
“Hôn bạn trai của em.”