Chương 7: Ảo tưởng

Đón ông anh trai quý hóa của tôi tham quan nơi tôi sống trong một năm qua. Không biết nhị thiếu gia này có hài lòng với phục vụ ở đây không nữa.

Ngày 29 tháng 12, khoảng 7 giờ sáng hôm đó tôi nhận được điện thoại của anh hai. Anh báo nơi mình ở hiện tại, là một khách sạn không xa chỗ tôi đang làm việc. Cũng được, biết chọn chỗ ấy chứ.

Chiều hôm đó, tầm 6 giờ thì phải tôi đi đến chỗ anh mình tham quan thử xem sao. Trên đường đi đến đó thì tôi có đi ngang qua một cái công trường đang thi công. Tôi không mấy để ý đến mà tiếp tục đi.

Vừa mới đi không xa thì nghe thấy tiếng "bụp" giống như có vật nặng gì đó rơi từ trên cao xuống. Rồi có một tiếng hét vang lên, những người đi đường tò mò chạy đến xem thử.

Chỉ thấy lúc ấy có một người đàn ông mặc áo xanh là người thi công ở đây, đang nằm trên vũng máu từ từ thấm dần xuống mặt đất. Kế bên đó cũng có mấy người ăn mặc như vậy, là đồng nghiệp với người đàn ông đó. Họ rất hoảng loạn, sợ hãi trước cảnh tượng vừa xảy ra lúc nãy.

Những người đến xem đều nhìn vào người đàn ông mà cảm thán. Còn tôi thì không biết vì sao lại muốn ngước lên xem. Nhưng có ai điều khiển nhìn lên chỗ cao nhất của công trường. Rồi khi nhìn xong lại bàng hoàng trước thứ mình mới nhìn thấy. Là con gấu bông kỳ lạ lúc trước. Nhưng tại sao nó lại ở đây, còn ở chỗ cao như thế!?

Ngày 31 tháng 12, gần 6 giờ chiều tôi đến chỗ anh trai mình tập hợp để quay về quê. Đến nơi thì thấy anh đang nói chuyện với một người phụ nữ. Hai người họ hình như đang cãi cọ điều gì đấy tôi không biết.

Tôi chỉ biết, khi đến nơi, người phụ nữ đó thấy tôi liền nước mắt lưng tròng, tát anh tôi một tiếng rõ đau rồi chạy đi mất. Lúc ấy tôi chẳng hiểu gì, ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó xảy ra. Lúc sau tôi có hỏi anh về cô gái lúc nãy, nhưng anh chỉ bảo là cô ta bị điên, bị ảo tưởng kêu tôi đừng quan tâm làm gì.

Tôi cũng không hỏi gì thêm mà lên xe anh đi về nhà, nơi mà một năm nay tôi không có cơ hội trở về. Cả nhà năm người chúng tôi quay quần bên nhau đón giao thừa năm đó, chuẩn bị cho năm sau bình an, hạnh phúc.

Ngày 02 tháng 01, sau ngày nghỉ Tết vui vẻ thì cũng đến lúc quay trở lại công việc của mình rồi. Trước khi về mẹ tôi còn dặn thấy cô nào được được thì giới thiệu cho hai ông anh trai đến giờ vẫn chưa có mảnh tình vắt vai này. Mẹ à, mẹ đánh giá con hơi cao rồi. Ngay cả con còn không có lấy đâu ra mà giới thiệu cho các anh đây.

Ngày 08 tháng 01, hôm nay tôi vô tình thấy người phụ nữ đã tát anh tôi một cái lúc trước, cô ta cũng thấy tôi. Liền đến chỗ tôi nói nói cái gì đấy. Hình như là có ý khoe khoang, mà khoe cái gì mới được chứ?

Đi đứng không bình thường, đứng một chỗ thôi mà cứ ỏng ẹo, giọng nói thì cứ cố kéo dài ra không biết để làm gì. Thật sự đúng như lời anh tôi nói, cô ta thật sự bị vấn đề về não. Nên tránh xa không ấy mắc công lại dính bệnh thì chết.

Ngày 10 tháng 01, trong lúc nghỉ trưa giữa giờ thì tôi có nhận được một cuộc điện thoại của anh hai. Anh ấy kể tôi nghe chuyện về người phụ nữ đó. Cô ta là con gái của một đối tác quan trọng của anh.

Cha cô ta có ý ghép đôi nhưng anh đã từ chối rồi, nhưng mà não cô ta có vấn đề lại nghĩ anh tôi đang lạt mềm buộc chặt. Nên cứ thế nào bám theo, cha cô ta thấy mất mặt nên đền bù không ít cho anh nên anh cũng chẳng làm gì cô ta.

Mà tôi cũng không hiểu vì sao, cô ta lại nghĩ cha mình đang gửi của hồi môn cho anh tôi? Đầu óc của một người bị ảo tưởng đúng là đáng sợ thật.

Chuyện hai hôm trước cô ta đến kiếm chuyện với anh đã biết, rồi anh đi hỏi cô ta. Cô ta bảo là đi dằn mặt kẻ tiểu tam là tôi, để tôi còn biết đường mà rút lui.

Anh tôi kể, lúc ấy anh điên máu lên liền chửi cô ta chẳng kiêng nể gì ba cô ta nữa. Còn nói: "Em gái ông đây mới quan trọng, cô là cái thá gì mà dám chửi em ấy! "

Nghe rất ấm lòng, không hổ là anh trai yêu quý của tôi. Sau khi chửi xong thì anh liền đi lấy xe chạy đi. Cô ta liền chạy theo có ý muốn dùng thân người cản xe. Mà cô ta không biết hôm đó anh tôi dùng xe bạn thân anh ấy đi, nên cô ta đã cản xe của người khác.

Xe đang chạy cô ta phóng ra cản, người ta không kịp thắng nên tông cô ta đi một đoạn. Giờ cô ta đang ở trong bệnh viện cấp cứu, không rõ sống chết.