Chương 6: Dòng sông không trở lại

Chuyến xe ấy đã đưa hai người đàn anh, đàn chị của tôi đi một đoạn rất xa, rất xa. Xa tới mức không hẹn ngày trở về.

Ngày 10 tháng 12, sáng hôm nay không biết vì sao lại âm u thế này. Nó không rơi lệ mà chỉ ở đó nuốt nghẹn mọi thứ vào sâu bên trong. Màu đen trắng đan xen, nước mắt ai nặng hạt ở chốn này? Nỗi tương tư chưa kịp tỏ, nay cùng người hóa thành cánh mây bay.

Ông trời thật bất công, đưa họ đi mất mà chẳng hẹn ngày trở lại. Màu máu và cơn say nhuộm đỏ đoạn đường về. Bầu trời âm u tối, ngọn lửa chập chờn đêm mưa. Chẳng thể tỏa khắp nhà, cớ sao có thể chiếu nổi đoạn người đi? Ở đây chỉ đành bất lực, chỉ mong người tự tỏa ở nơi xa xâm.

Ngày 13 tháng 12, công ty lần lượt tuyển thêm nhân viên để lấy đầy chỗ trống. Dù có buồn hay không, thì giờ cũng phải tập trung vào công việc trước mắt. Mới mấy bữa trước mưa không ngừng vậy mà nay lại chẳng có giọt nào. Hay là nó đã hết nước mắt rồi?

Cái cô bé thực tập lúc trước nay đã là đồng nghiệp chính thức của tôi. Cô bé tên Trang, ngồi đối diện tôi. Em ấy bình thường rất hoạt ngôn, nhưng không biết vì sao nay lại im ỉm thế này.

Lúc đến gần dò hỏi thử xem em ấy có sao không, thì nhận lại kết quả không ngờ đến. Cô nhóc này lại buồn vì nhân vật mình yêu thích ở bộ anime xem gần đây mới mất. Cái này đúng thật là, bó tay thật.

Ngày 15 tháng 12, sáng nay chẳng thấy Trang đi làm không biết có sao không. Vào khoảng 15 giờ hôm đó công ty nhận được tin nhắn do mẹ em gửi đến. Báo rằng vào giữa đêm hôm trước em đã mất tích không rõ nguyên do. Và vừa mới tìm thấy em vào khoảng 1 giờ trước. Ở dưới con sông em thường đi để đến chỗ làm.

Mọi người vào chiều hôm đó đều đến nhà em để tỏ lòng tiếc nuối với gia đình em. Cô bé ở độ tuổi xuân xanh, vậy mà lại không còn có cơ hội tỏa sáng một lần nữa. Nguyên nhân sao em lại ở dưới đó thì chẳng ai biết.

Cảnh sát khẳng định là do tự vẫn do chẳng thấy sự phản kháng nhất định nào hay có bất cứ gì khác. Gia đình và mọi người lại không tin, sao một người hằng ngày đều cười vui vẻ lại có thể làm chuyện đó chứ.

Không biết có trùng hợp không vì chỗ đó vốn ít camera, cái có thể quay lại cảnh em sao rơi xuống thì lại bị hỏng đúng ngay lúc ấy. Càng khiến cho mọi người tin, có người động tay động chân vào. Chuyện ấy cứ thế trở nên rầm rộ, ai ai cũng tò mò về chuyện này. Khiến cảnh sát phải vào cuộc để giải quyết, dẹp yên chuyện này.

Ngày 25 tháng 12, hôm nay là giáng sinh, mọi người đều háo hức đi về để đón với gia đình mình. Chủ yếu thì tôi cũng muốn lắm, nhưng mà tôi đã ở riêng nên không đón cùng được. Mà lễ này cũng không quan trọng nên chẳng mấy bận tâm lắm.

Lúc khoảng hơn 8 giờ tối thì tôi nhận được một cuộc gọi từ mẹ. Hai mẹ con nói qua nói lại, chủ yếu là hỏi thăm xem dạo gần đây đối phương sống như thế nào, có khỏe không.

À cuối cuộc trò chuyện mẹ tôi có nói anh hai tôi sẽ đến thành phố nơi tôi làm việc một thời gian. Còn chừng nào đến thì sẽ nhắn với tôi sau. Không biết ông anh nhà tôi đến đây làm gì nhỉ?

Ngày 28 tháng 12, trong lúc tôi đang say sưa ngủ thì có tiếng chuông vang lên. Lúc ấy buồn ngủ lắm, chẳng biết trời trăng gì, cứ thế bật lên nghe thôi.

"Alo, em gái ngoan, em còn thức à." Giọng nói bên kia hào hứng mà cũng có chút lo lắng: "Gần 1h sáng rồi, không ngủ thì sẽ mau già đấy."

Tôi nghe thế thì lập tức tỉnh ngủ, mở miệng đáp lời anh: "Em đang ngủ, là điện thoại của anh đánh thức em."

Giọng nói của anh liền mang giọng tội lỗi nói: "Vậy à, anh không cố ý đâu."

"Giờ này anh gọi cho em là có chuyện gì không? " Tôi ngáp ngủ hỏi anh.

"À, anh vừa mới đến chỗ em nè, hào hứng quá nên mới gọi thông báo cho em." Giọng nói hối lỗi của anh vang lên.

"Vậy thì đến chỗ mới thì nhắn cho em biết." Tôi nói xong câu đó với anh liền không chịu nổi nữa mà ngủ thϊếp đi. Hình như anh còn nói với tôi chuyện gì nữa. Nhưng lúc ấy ngủ mất rồi không nghe thấy gì hết.