Chương 4: Cơn mưa không báo trước

Nhưng tôi lại chẳng ngờ vì cái vết bầm đó lại nhận lại một kết quả đau thương như thế! Nó thật sự chỉ đơn giản chỉ là vết bầm thôi sao?

Ngày 08 tháng 11, hôm ấy trời âm u bất thường, tôi cùng với đồng nghiệp trong công ty lần lượt đến dự tang lễ của chị Thảo. Không khí nhuộm màu đau thương ai nấy cứ chìm trong ấy mãi. Chẳng ai hiểu nổi người mấy hôm trước cười nói với mình mà nay lại mất không rõ nguyên do.

Trong tang lễ ngày hôm đó chỉ có những người đồng nghiệp như chúng tôi đến dự. Chị ấy là người từ vùng quê lên để làm việc, cha mẹ chị ấy lại là người trọng nam khinh nữ, nên chắc cũng chẳng mấy bận tâm đến chị ấy.

Trong lúc tôi đang phụ giúp anh Trung là chồng chị, đồng thời cũng là đồng nghiệp chung công ty. Anh Trung lo liệu tang lễ cho chị, thì tôi thấy con trai chị đang đứng trầm ngâm ở gốc tường không xa.

Tôi tiến lại an ủi thằng bé. Thằng bé nhìn tôi rất phức tạp, miệng cứ mở ra rồi thôi. "Sao vậy? Có chuyện gì muốn nói với cô sao?" Tôi nghiêng đầu hỏi thằng bé.

Nó cứ ngập ngừng mãi mới chịu nói: " Không có gì đâu ạ. Cháu chỉ muốn hỏi là vết bầm có thể nuốt người không ạ?" Tôi nghe xong chỉ biết cau mày lại, tại sao thằng bé lại nói như thế?

Ngày 10 tháng 11, là ngày đi an táng chị, kết thúc tang lễ. Sau khi quan tài được hạ xuống huyệt thì cũng là lúc chúng tôi mất đi người chị đồng nghiệp đáng kính, người mà luôn tận tâm trong công việc. Giờ đây chỉ có những giọt nước mắt tiếc thương cho chị.

Vào khoảng buổi chiều hôm ấy tôi cuối cùng cũng nhớ ra điều mà bản thân muốn hỏi gì.

Tôi tiến lại hỏi anh Trung: "Anh Trung cho em hỏi cái này cái. Bữa trước Thành hỏi em vết bầm có thể nuốt người không. Anh Trung chuyện này là..."

Không để tôi nói hết anh Trung lập tức trả lời: "Em còn nhớ Thảo từng bị bầm ở chân trong chuyến đi chơi không?"

"Em nhớ sao vậy?" Tôi trả lời anh ấy, nhưng trong đầu mình lại nghĩ đến một đáp án rất đáng sợ.

"Vết bầm ấy không hết mà lại lan ra rất nhanh. Đã chiếm gần hết phần thân dưới của em ấy rồi."

Dù đã nghĩ đến nhưng khi nghe chính miệng anh nói ra vẫn khiến tôi sững sờ. "Em đã khuyên chị ấy nên đi khám rồi mà, sao lại..."

Anh ấy gật đầu tiếp lời tôi: "Đã khám rồi nhưng vẫn không tìm ra nguyên nhân."

Tôi và anh kết thúc cuộc nói chuyện trong không khí nặng nề. Trong lòng cả hai đều mang theo những câu hỏi không lời giải đáp.

Ngày 16 tháng 11, hôm nay trời nắng gắt, những tia nắng gay gắt như tiêu đốt từng lớp da. Cũng may hôm đó là chủ nhật không cần phải đi làm. Tôi cầm chiếc ô đi ra chợ gần nhà mua một ít đồ ăn cho bữa trưa hôm nay. Hôm nay chúng ta nên ăn cái gì đây nhỉ? Trời nắng chang chang như thế thì chẳng ai muốn ra ngoài cả.

Lúc tôi mua nguyên liệu xong cho bữa trưa hôm nay thì xảy ra một sự kiện mà tôi không giải thích được. Trời nắng gần 40°C mà lại chuyển mưa!? Tôi không phải nói về chuyện mưa bình thường đâu.

Mà mưa này thật sự rất lạ, hai mươi năm cuộc đời tôi chưa từng chứng kiến. Đó là mưa đá! Tôi biết mọi người nghĩ gì đấy. Nó không phải đá lạnh đâu mà là đá thật đấy.

Nó cứ từng viên từng viên đổ xuống phủ kín mặt đường. Cũng may mắn sao lúc ấy tôi vừa về đến nhà. Ôi, mấy bữa nay sao lại có nhiều chuyện xảy ra vậy nhỉ?

Ngày 17 tháng 11, chuyện mưa hôm qua đã khiến cho mọi người xôn xao không ít. Nghe đâu có khoảng gần 30 người thiệt mạng và khoảng 50 người bị thương. Cũng may lúc trời nắng gắt ít ai ra ngoài, nếu không con số còn hơn thế nữa. Hiện những người tử vong đã được nhà nước hỗ trợ mai táng.

Còn những người bị thương thì được đưa vào bệnh viện cứu chữa. Hiện chuyện này được bên cơ quan có thẩm quyền tiếp nhận và điều tra rõ ngọn ngành. Chỉ có những viên đá nhỏ vậy mà đã cướp đi biết bao mạng người đúng là sợ thật.

Ngày 20 tháng 11, hôm nay là ngày đặc biệt tôn vinh của nghề nhà giáo. Tôi ấy à, lúc đi học vốn mờ nhạt nên không biết có thầy cô nào nhớ không nữa. Tôi định lén vào thử xem sao, coi những hàng cây đã thay mấy mùa? Coi xem ký ức vẫn như thế hay có điều gì đổi thay? Ngắm xem là những gương mặt quen thuộc hay là những người xa lạ!?

May thật, tôi có gặp được người quen. Nhưng mà tôi không chào hỏi thầy. Giờ cũng 8 giờ hơn rồi không thể ở đây nữa, phải đi làm rồi.

Ấy chà, tôi cũng không ngờ họ vẫn vậy ở đây đấy. Trường cũng có thay đổi, trông khang trang hơn hẳn, nhưng mà nhìn tổng quan vẫn vậy. Vẫn là ngôi trường mà tôi đã từng gắn bó.