Chương 3: Vết bầm không tan

Cảnh tượng ấy cứ diễn ra tự nhiên, hòa hợp và yên bình, đó là một gia đình rất hạnh phúc nhỉ?

Ngày 16 tháng 10, khoảng hơn 1h sáng tôi giật mình tỉnh dậy. Mồ hôi đổ ướt khắp lưng. Vì sao cảnh tượng đó lại khiến tôi sợ hơn giấc mơ lần trước? Tại sao nước mắt của tôi lại rơi mất kiểm soát như thế? Tôi ôm những thắc mắc đó mà nằm xuống ngủ tiếp. Tuy hơi trằn trọc nhưng vẫn có thể chìm lại vào giấc ngủ.

Ngày 24 tháng 10, công ty ra thông báo tổ chức một cuộc du lịch ở ngoài thành phố, để mừng ngày kỷ niệm 5 năm thành lập công ty. Đêm hôm đó mọi người tất bật chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai.

Tối ấy tôi cũng chuẩn bị xong rồi về giường định nay sẽ ngủ sớm chút. Nhưng mà hình như ông trời không cho phép nên tôi cứ mãi nằm đó không sao vào giấc được. Khoảng hơn 12 giờ tôi mới bắt đầu có thể thϊếp đi.

Lần này trong mơ là một cảnh tượng rất tươi mát và bình yên. Xung quanh chỉ toàn là tấm thảm cỏ xanh mát, ở đó còn có những cái cây đang vươn mình đón nắng. Đặc biệt ở vị trí trung tâm có một cái cây cổ thụ cao lớn tạo thành bóng râm vững chắc. Trên một nhánh cây nhỏ có hai đầu dây nối với cái xích đu đang tung tăng bay theo làn gió.

Có một cô bé đi đến ngồi lên ấy, chân nhỏ cố gắng đẩy cái xích đu, cái miệng nhỏ không ngừng ríu rít hát, tiếng cười khúc khít vang lên. Tiếng cười, tiếng hát đều rất ngây thơ và trong sáng. Nhưng tôi có cảm giác như mình từng nghe bài hát đó ở đâu rồi.

Ngày 25 tháng 10, sáng khoảng lúc 7 giờ mọi người tập trung lên xe khách thẳng tiến đi ra ngoại thành. Mọi người trong xe rất hào hứng nói chuyện rôm rả, không khí nhộn nhịp và có chút ồn ào. Tôi ngồi cùng bên với tài xế, nhìn qua cửa sổ xe, giờ đã không còn sớm nữa rồi nhỉ?

Trong lúc lim dim tính ngủ bù thì tôi thấy bóng dáng rất kỳ lạ đang đứng dưới gốc cây nhìn về phía chiếc xe. Dù lướt qua rất nhanh nhưng rõ ràng tôi lại nhìn thấy rõ ánh mắt của hắn. Một ánh mắt rất kỳ lạ, như đang muốn ăn tươi nuốt sống chúng tôi vậy.

Khoảng gần hai tiếng sau thì cũng tới nơi. Dù lúc đầu có hào hứng đến đâu khi đi khoảng thời gian dài cũng khiến con người ta cảm thấy mệt mỏi. Lúc ấy mọi người đều về khách sạn để nghỉ ngơi trước.

Tầm đầu giờ chiều, mọi người xuống đi dạo xung quanh, chủ yếu là tham quan những ngôi nhà vẫn mang nét cổ xưa. Thưởng thức những món đặc sản ven đường ở đấy. Dù sao thì không biết còn có cơ hội đi chơi như thế này được nữa không.

Ngày 26 tháng 10, hôm nay chúng tôi đi leo núi nơi mà hôm qua chưa kịp đi. Chúng tôi tách ra thành ba nhóm nhỏ chia nhau đi. Nhóm chúng tôi đi đến đâu thì đứng lại chụp ảnh đến đó, nên thành ra đi khá lâu.

Trong lúc đi thì chúng tôi nghe thấy có tiếng la thất thanh của ai đó. Mọi người lúc ấy đều dừng việc chụp ảnh lại rồi chạy lên xem thử là chuyện gì. Khi đến nơi tiếng la phát ra, thì có một số người tò mò tụ lại chỗ đó xem thử.

Có một giọng nói phát ra từ đám người hóng chuyện: "Trời ạ tưởng gì thì ra chỉ là trượt chân té thôi."

Một người khác đồng tình tiếp lời: "Đúng rồi đấy tôi tưởng có chuyện gì thú vị lắm chứ, haiz."

Họ thấy chẳng còn chuyện gì nữa cũng bắt đầu tản ra. Hiện ra bên trong là chị Thảo đồng nghiệp của tôi. Chúng tôi đi lại hỏi thăm, chị ấy nói không sao chỉ cảm thấy đau ở phần đùi thôi.

Về khách sạn thì chị ấy ở cùng phòng với tôi, lúc ấy chị ấy vạch phần ấy ra xem thử có sao không. Ở chỗ đó có vết bầm tuy không lớn nhưng sẫm màu, trông khá nặng. Chiều hôm đó cũng kết thúc buổi đi chơi.

Ngày 30 tháng 10, vào buổi trưa hôm đó lúc ấy là giờ nghỉ trưa, chị ấy đứng ở chỗ máy làm cà phê. Chị ấy vô tình làm lộ phần đùi của mình. Hình như phần bị bầm tím lúc trước trước lúc càng to hơn.

Tôi tiến lên hỏi nhỏ chị ấy: "Chị cái đó vẫn chưa bớt nữa à?"

Chị ấy nghe xong liền nhìn xuống đùi, rồi nhìn tôi thở dài: "Đã chườm lạnh, chườm nóng hết cả rồi nhưng vẫn không giảm."

Tôi gật đầu rồi nói tiếp với chị: "Hay là chị đi khám đi, để nó như thế này cũng không hay."

Chị gật đầu đồng tình: "Ừm, để cuối tuần không giảm thì chị đi khám thử." Sau đó thì mọi người trở về làm tiếp việc của mình.